Tưởng thị hơi trầm ngâm, mở miệng nói trước: "Mặc kệ chuyện này là thật hay giả, tức phụ lão Đại, vì sao con không bẩm báo với ta? Quý phủ chúng ta tuyệt đối không có đạo lý không điều tra rõ thân phận nô bộc đã tùy tùy tiện tiện sắp xếp người hầu hạ chủ tử."
Khuôn mặt Triệu thị đỏ bừng, nàng ta cúi đầu nhỏ giọng nói: "Con dâu, con dâu cho rằng đây lại là chuyện phong lưu phu quân làm ra ở bên ngoài. Có lẽ phu quân sẽ thu nàng ta giống như những thị thϊếp, thông phòng được người ta đưa tới khác, cho nên cũng không bẩm báo với người."
Tưởng thị nhìn thoáng qua Triệu thị, không nhiều lời nữa, rồi lại nhìn con trai, cũng không biết phải nói gì với tác phong của hắn.
Cuối cùng bà ra hiệu cho Vương Tử Nghĩa bảo ông tiếp tục hỏi.
Vương Tử Nghĩa bèn hỏi tiếp: "Lão Đại, thân thế của nữ tử này, còn có chuyện báo ân, con giải thích thế nào?"
Vương Dụ Trạch còn đang cảm thấy kỳ lạ đây. Hắn hoàn toàn không nhận ra người này. Tại sao Tôn Minh Triết lại bảo người đưa nàng ta tới đây?
"Hài nhi thật sự không biết mà cũng tuyệt đối chưa từng cứu người này, đừng nói gì đến giúp nàng ta chôn cất phụ thân." Nhưng đối với chuyện này, hắn thoáng cảm thấy dường như mình đã bỏ sót thứ gì đó.
Vương Tự Bảo thấy Vương Dụ Trạch nói lời này không giống như đang giả bộ, cố tình nhắc nhở: "Đại ca, ta hỏi huynh, mấy ngày trước đây huynh có từng tới khu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-thu-hau-phu/2425514/chuong-104.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.