“Em ấy trước kia đâu có như vậy.”
Tiền Lai nằm gục trên bàn tiệc, má đỏ bừng vì rượu, một nửa khuôn mặt dán lên mặt bàn lạnh ngắt, ép đến méo cả mặt. Nhưng sự lạnh lẽo ấy chẳng giúp anh tỉnh táo hơn, ngược lại càng khiến lòng thêm rối.
“Tao không nhớ nổi đây là lần thứ mấy em ấy cúp máy tao nữa.”
Hạ Như Sơ nói gọn lỏn:
“Chia tay đi.”
Tiền Lai bật dậy như người sắp c.h.ế.t cố vùng vẫy:
“Không thể chia!”
“Sao lại không thể?” Hạ Như Sơ nhướng mày, có vẻ thích thú. “Tao nhớ ai nói nhỉ, yêu đàn ông chỉ là vui chơi qua đường, đến tuổi rồi thì tự nhiên phải tìm cô gái mà cưới, sinh con. Giờ sao lại thành không rời nổi đàn ông thế?”
Vốn là đàn ông thẳng, Hạ Như Sơ và Hạ Gia Thanh thật ra không hiểu nổi xu hướng của Tiền Lai. Cùng một người cùng giới hôn hít, thậm chí còn có thể lên giường… thật sự không thấy ngại sao? Công bằng mà nói, người khiến Tiền Lai “bị bẻ cong” khi đó là Lục Thính An. Gương mặt đó đúng là khiến người ta khó mà quên nổi. Mà hiện tại, sức hút của Lục Thính An thậm chí còn mạnh hơn trước. Nhưng vấn đề là hai người họ đã chia tay rồi, vậy mà Tiền Lai vẫn như con thiêu thân, không thể quay lại con đường cũ nữa.
Thậm chí đến bây giờ, người khiến Tiền Lai say mê đến mù quáng kia… dường như cũng càng ngày càng thích Lục Thính An.
Đầu Tiền Lai ong ong, não như bị rượu hun đến phồng lên, bên tai còn văng vẳng tiếng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-thieu-gia-hom-nay-cung-bi-bat-di-tra-an/4654894/chuong-313.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.