Con người ta mà, càng không có gì lại càng muốn nắm được chút gì đó, nhất là khi cậu từng nghĩ Tiền Lai là cơ hội giúp mình thoát khỏi cái đáy xã hội ấy. Tiền Lai coi trọng hai anh em Hạ gia, nên cậu cũng ép mình để tâm đến cách họ nhìn mình, càng cố lại càng bị kéo chìm sâu hơn.
Từ sau khi cắt đứt liên lạc với Tiền Lai, Hạ Ngôn Lễ đã rất lâu không còn nhớ đến bạn bè của anh ta nữa, không ngờ lần gặp lại, lại là trong tình cảnh như thế này.
Cậu nhận ra, mình thật sự đã khác rồi.
Khi nghe thấy giọng Hạ Như Sơ, Hạ Ngôn Lễ lại chẳng có chút cảm xúc nào, không tức giận, không sợ hãi, chỉ bình thản nghĩ: Giọng người này cũng chỉ bình thường thôi, chẳng có gì đặc biệt như trước nữa.
Cậu điều chỉnh lại tâm trạng, rồi nhẹ giọng hỏi:
“Anh Hạ, có chuyện gì không?”
Hạ Như Sơ mơ hồ cảm thấy giọng Hạ Ngôn Lễ có gì đó thay đổi, nhưng không để tâm lắm, đi thẳng vào vấn đề:
“Tiền Lai uống say rồi, cậu có rảnh qua đón nó không? Chúng tôi đang ở—”
Còn chưa nói hết câu, Hạ Ngôn Lễ đã cắt lời, giọng nhạt như nước:
“Xin lỗi, tôi không rảnh.”
Đấy, chính là như thế. Rõ ràng là hỏi cậu có rảnh không, nhưng vừa mở miệng đã định sẵn cậu sẽ đến, như thể dù bận mấy thì cũng phải có mặt.
Hạ Như Sơ hơi sững người không ngờ đối phương lại từ chối thẳng thừng như vậy.
Hạ Ngôn Lễ nói tiếp:
“Tôi tối nay còn đang trong ca trực, Tiền Lai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-thieu-gia-hom-nay-cung-bi-bat-di-tra-an/4654895/chuong-314.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.