“Dạ Quang nhà bà năm nay bảy tuổi, đúng không?”
“Đúng thế, bảy tuổi rồi.” Dạ bà bắt đầu đếm ngón tay, “Mới qua sinh nhật không bao lâu. Hôm đó ba nó còn từ trấn trên mang về cái bánh kem bơ, thằng bé ăn vui lắm.”
Cố Ứng Châu lạnh giọng:
“Nhưng theo giám định pháp y, độ tuổi sinh học của đứa trẻ chỉ nằm trong khoảng từ năm đến sáu tuổi. Chiều cao, cân nặng đều không đạt chuẩn bảy tuổi. Ngoài ra, trên lưng còn có nhiều vết bầm tụ m.á.u nghiêm trọng.”
Dạ bà ngớ người. Bà còn chưa kịp tiêu hóa hết ý nghĩa câu nói đó.
Ngược lại, A Hương lập tức lên tiếng, giọng căng thẳng:
“Các anh đang ám chỉ chồng tôi và mẹ chồng tôi bạo hành trẻ con sao? Không có chuyện đó đâu! Họ đối xử với Tiểu Quang rất tốt! Dù tôi không phải mẹ ruột, nhưng nó là con trai chồng tôi, là m.á.u mủ nhà này!”
Dạ bà cuối cùng cũng hiểu, cảnh sát đang nghi ngờ chính gia đình bà.
Nam Cung Tư Uyển
Bà trừng lớn mắt, sững người, rồi phản ứng dữ dội:
“Mấy người cảnh sát các anh mở miệng là nói vu vơ vậy sao? Cái gì mà không đủ tiêu chuẩn xương? Chúng tôi nuôi thằng bé đầy đủ cơm ngon canh ngọt! Nó kén ăn thì làm sao tôi ép được?!”
Bà vung tay nói tiếp, không nén nổi giận:
“Hồi nhỏ thằng Lãng Minh nhà tôi cũng thấp bé, giờ cao mét tám đấy! Chẳng lẽ tôi cũng ngược đãi cả con trai rồi giờ đến cháu trai luôn chắc?!”
Ngực bà Dạ phập phồng liên tục, A Hương vội đứng lên, dịu dàng vỗ nhẹ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-thieu-gia-hom-nay-cung-bi-bat-di-tra-an/4654797/chuong-216.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.