Nghe vậy, bà Dạ chỉ biết thở dài: “Cũng là lỗi của tôi cả. Trước đây vợ chồng thằng Lãng Minh với A Hương bận đi làm, để tôi trông cháu. Tôi thì lại chiều quá, dạy không đến nơi đến chốn, khiến nó sinh ra đủ tật xấu, lại chẳng thân thiết gì với mẹ nó. Giờ A Hương sắp sinh, chẳng biết đẻ lúc nào, trong nhà bận túi bụi, chẳng ai có sức mà trông chừng thằng bé. Thế là đành gửi nó qua nhà họ hàng một thời gian, đợi sinh xong, ở cữ xong rồi tính tiếp.”
“Ừ thì cũng hợp lý thôi, có người thân giúp đỡ trông con một thời gian cũng không phải chuyện lớn gì cả, ai mà chẳng bận.”
Mấy người phụ nữ chỉ “à” một tiếng, cũng chẳng tiện hỏi thêm.
Dù sao thì gia đình nhà bà Dạ xưa giờ cư xử cũng coi như tử tế, người trong thôn phần lớn đều sẵn lòng qua lại với họ. Nghĩ lại thì người thân họ chắc cũng không phải loại tệ bạc, nếu đã chịu giúp trông con, mấy người ngoài như họ có tư cách gì mà soi mói? Chỉ là, Dạ Quang mà về ở với người thân thì ở thôn cũng bớt đi một nguồn vui. Trẻ con trong nhà nghịch ngợm, mọi người cũng không thể lấy thằng bé ra làm ví dụ nữa.
…
Lúc đang chọn cá, ở phía xa có người vừa chạy vừa hô lớn:
“Bà Dạ ơi! Bà Dạ ơi!”
Mấy người phụ nữ đang lặt cá trên tấm bạt ni-lông đều ngẩng đầu nhìn về hướng phát ra tiếng gọi.
“Sao thế nhỉ? Ai mà gọi to vậy?”
“Hình như là ông què ở Tây thôn đó. Ủa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-thieu-gia-hom-nay-cung-bi-bat-di-tra-an/4654796/chuong-215.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.