Trước đây, Phùng Tứ Nguyệt từng làm việc tại Bệnh viện Trung tâm thành phố Cảng Thành.
Đây là bệnh viện lớn nhất, danh tiếng nhất thành phố ngay trung tâm, chiêu mộ hơn một nửa bác sĩ giỏi nhất Cảng Thành. Dân thành phố ai cũng tin tưởng nơi : bệnh nhẹ thì , nhưng hễ bệnh nặng, nhất định đến đây khám cho chắc ăn.
Bác sĩ ở đây đãi ngộ cực . Bệnh viện sẵn sàng chi mạnh tay để giữ , còn nhà bệnh nhân thì vì sức khỏe , tiêu bao nhiêu cũng tiếc. Vì , đội ngũ bác sĩ gần như biến động.
Ngược , điều dưỡng thì khác. Bệnh viện càng đông bệnh nhân, khối lượng công việc càng nặng, y tá thì dễ mệt, dễ nản, nhảy việc là chuyện thường. Mà Cảng Thành cũng chẳng thiếu y tá, cho nên mới , , đến, đổi liên tục.
Thành khi Lục Thính An và Cố Ứng Châu đến bệnh viện tìm hỏi thăm về Phùng Tứ Nguyệt, gần như ai cô là ai.
May cuối cùng cũng gặp hai từng làm chung với cô, hôm nay tình cờ làm.
Người đầu tiên gọi văn phòng là một cô y tá tan ca đêm. Dạo bệnh viện nhiều cảm cúm, già trẻ gì cũng ùn ùn nhập viện. Cô y tá trực suốt đêm làm thêm vài tiếng mới nghỉ.
Cô đến 30 tuổi, ngoài còn khá trẻ, nhưng trạng thái tinh thần thì tệ đến mức khiến cả những bà cụ ngoài 60 ngoài hành lang trông còn khỏe hơn. nghỉ tạm một lát khi văn phòng, nét mặt cô dường như cũng dịu đôi chút.
Lục Thính An hỏi cô từng làm việc với Phùng Tứ Nguyệt , nếu thì thể
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-thieu-gia-hom-nay-cung-bi-bat-di-tra-an/4654728/chuong-147.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.