Sáng hôm đó, Lục Kim giao thương thảo với bên cung ứng nguyên liệu nấu ăn. Lục Trầm Hộ vốn định đích đưa Lục Thính An đến sở cảnh sát, nhưng mới với tay lấy chìa khóa xe thì từ chối.
“Con tự lái , ba cứ lo việc của ba .”
Lục Thính An tiện tay cầm luôn chìa khóa, liếc mắt chọn chiếc xe cũ trong gara, chiếc mà Lục Trầm Hộ mua từ nhiều năm nhưng ít khi dùng đến. Dù là xe cũ, nhưng chỉ cần còn nổ máy là định đổi gì cả.
Lục Trầm Hộ lo lắng theo tận cửa, nghiêm túc hỏi:
“Con chắc là lái chứ?”
Lục Thính An ngẩn một chút:
“Con là đàn ông. Ba thể đừng kiểu thiếu tôn trọng giới tính ?”
Lục Trầm Hộ thoáng bối rối, vội vàng xin . trong lòng ông sinh chút tò mò nho nhỏ, con trai công khai thích đàn ông , chẳng lẽ vẫn còn để ý mấy chuyện gọi là “tự tôn nam giới” ? Không nghi ngờ khả năng của con trai , chỉ là… hiếu kỳ về mặt lý thuyết.
Lục Thính An đáp:
“Hồi tay Cố Ứng Châu thương, xe của do con lái. Nên ba khỏi lo.”
Lục Trầm Hộ “ồ” một tiếng, nhớ chuyện :
“Giờ tay của Ứng Châu chứ?”
“Đang lên da non . Khả năng tự phục hồi của cũng mạnh, chỉ cần tránh dính nước là sẽ để sẹo.”
Chỉ là… cái đó cố chấp đến phát bực. Dặn chạm nước mà vẫn dùng tay thương tắm. Lục Thính An vốn sạch sẽ đến cực đoan, nghĩ nghĩ , cảm thấy thà để chút sẹo còn hơn chịu đựng mùi hôi mấy ngày. Thế là cũng khuyên nữa.
Có điều,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-thieu-gia-hom-nay-cung-bi-bat-di-tra-an/4654727/chuong-146.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.