Bà trải ảnh lên bàn, kỹ từng một, cuối cùng chỉ một cô gái trẻ hàng :
“Đây chính là Phùng Tứ Nguyệt.”
Từ khi đại học, Phùng Tứ Nguyệt ít khi ở nhà, thích chụp ảnh. Mẹ cô từng mang mấy tấm ảnh cũ nhưng cũng chỉ là ảnh từ hồi cấp ba, mờ nhòe, rõ mặt.
Tấm ảnh xem là tấm rõ ràng nhất hiện giờ.
Trong ảnh, cô đội mũ điều dưỡng, trán để mái dày che gần hết hàng chân mày.
Ngũ quan của Phùng Tứ Nguyệt và hình dáng khuôn mặt thật hề tệ, thậm chí thể xem là ưa . vì đeo một cặp kính cận dày cộm, tròng kính phóng đại khiến đôi mắt thu nhỏ , tổng thể gương mặt trở nên phần chất phác, quê mùa.
Trong mắt đồng nghiệp, hình tượng của cô như tưởng tượng. Cô y tá trẻ lúc nãy quan hệ giữa hai từng khá , thật cũng hẳn là thích Phùng Tứ Nguyệt đến thế. Chính vì , khi nhắc đến chuyện cô lấy một “ chồng ”, trong giọng giấu tia ghen tị.
Quan niệm của cô đơn giản: Nếu Phùng Tứ Nguyệt như mà còn lấy chồng , thì càng thể hơn chứ? Nhìn bức ảnh chụp tập thể hai năm , Lục Thính An càng thêm chắc chắn về suy đoán của .
Cô gái , bản chất là tự ti. Trong nhóm điều dưỡng, vóc dáng cô cao, luôn hàng cùng, đến mức khi chụp ảnh, cổ gần như phía che khuất. Những khác đều nở nụ rạng rỡ ống kính, còn biểu cảm của cô vẻ lúng túng, khóe miệng cứng ngắc, chẳng chút gì gọi là sống động tự nhiên.
E rằng việc thích chụp ảnh cũng bắt nguồn từ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-thieu-gia-hom-nay-cung-bi-bat-di-tra-an/4654729/chuong-148.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.