Trong đầu nàng cố gắng nhớ lại những từ chuyên ngành năm xưa trong bài thi đọc hiểu, nếu sớm biết sẽ bị kiểm tra như vậy, nàng đã sớm học thuộc một, hai bài thơ, như vậy sẽ càng có sức thuyết phục hơn.
Nhưng thật đáng tiếc.
Bàn tay đang đặt trên quyển sách của Tấn Vương hơi cử động, nhíu mày, dường như cảm thấy hơi ngạc nhiên, hắn đột nhiên lên tiếng ngắt lời nàng: “Ồ? Ngươi còn có thể nhìn ra tấm lòng yêu nước thương dân?”
Hắn cười khẽ, bàn tay nhẹ nhàng vuốt qua từng dòng chữ, khóe miệng hơi cong lên: “Vậy đó là người nào, ngươi mau chỉ cho bổn vương xem.”
Đồng thời liếc mắt sang nhìn nàng... Đôi con ngươi đen tuyền dừng lại trên người nàng, không rõ cảm xúc trong mắt là gì. Nhưng khóe miệng cong lên, dường như đang nở nụ cười nhạt: “...”
Nàng nghi ngờ hắn cố tình.
Vẻ mặt Mai Tố Tố cứng đờ.
Nàng trừng mắt nhìn hắn, phải làm thế nào bây giờ? Những lời vừa rồi đều do nàng bịa ra.
Thấy nàng không nói lời nào, nam nhân hơi nhướng mày.
Ánh mắt hắn lướt qua khuôn mặt Mai Tố Tố, thản nhiên đánh giá thật kĩ nàng, ánh mắt hơi lạnh, ánh mắt quét đến đâu, nàng như cảm nhận được lưỡi dao bằng băng lướt qua da thịt.
Rõ ràng vẫn là người kia, nhưng trong chốc lát khí thế trên người lại rét lạnh, sắc bén.
Trước khi xuyên qua, Mai Tố Tố chỉ là một sinh viên bình thường, người có địa vị cao nhất trong trường học của nàng chính là tên hiệu trưởng ục ịch béo tròn, mỗi lần nhìn thấy, nàng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-thiep-vuong-phu/4572116/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.