Ánh mắt nàng lướt nhanh như gió, đáng tiếc những thứ trên giấy đều là chữ phồn thể, có chữ khó đọc, có chữ nàng còn chẳng đọc nổi, đầu nàng như muốn nổ tung.
Nàng chậm rãi lật giở quyển sách, ánh mắt nam nhân dừng lại trên người nàng, dán chặt vào gương mặt nhỏ nhắn của nàng, hắn nhìn một chút, sau đó lại dời mắt đi.
Cũng may Thôi thái giám đến đúng lúc, ngay lúc Mai Tố Tố vừa lật đến trang cuối cùng, rốt cuộc ông cũng dẫn người bưng cơm canh đến.
Mai Tố Tố chờ người đến đưa cơm dài cổ, khi nhìn hạ nhân bày từng món lên bàn, nước miếng âm thầm chảy xuống, ăn mấy món này còn ngon hơn ăn nàng nhiều.
“Vương gia, thiếp thân đến hầu hạ ngài.”
Mai Tố Tố nhỏ giọng nói, giọng điệu muốn lấy lòng hắn.
Miệng Tấn vương khẽ ừ một tiếng, dường như có ý muốn buông tha cho nàng.
Mai Tố Tố không dám gây chuyện nữa, nàng ngoan ngoãn xắn tay áo lên, cánh tay mảnh khảnh trắng như tuyết cầm đũa làm từ ngà voi trắng lên, Lan Hoa Chỉ hơi nâng lên.
Người ngồi cạnh Tấn vương, nhưng còn chưa ngồi được bao lâu, nàng đã nhanh chóng chia thức ăn xong, cơ thể cố tình nhích lại gần hắn một chút, thân thiết nóng bỏng dính người. Hàng mi dài của Tấn vương rũ xuống, sống mũi cao thẳng nổi bật trên gương mặt tái nhợt, hắn ăn hai miếng, sau đó liếc xéo nàng một cái: “Ai dạy lễ nghi cho ngươi?”
Vẻ mặt hắn hết sức thản nhiên, không có vẻ tức giận.
Cũng không biết thật sự có ý gì.
Hắn cố
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-thiep-vuong-phu/4572117/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.