“Cậu em Tần, chuyện hôm nay do tôi tiếp đãi không chu đáo, khiến cho... hầy!”, Ngô Quảng vờ vịt thở dài một tiếng.
Lý Tiếu Lai ở cạnh cũng gật đầu hùa theo.
Thật ra hiện tại hai tên này đang có chút tiếc nuối.
Nếu biết đám Ngưu Quân vô dụng như thế thì họ đã thuận nước giong thuyền vờ vịt làm thân với Tần Khải rồi.
“Anh Ngô khách sáo quá. Người mà, rượu vào là dễ gây chuyện lắm, anh Ngô cũng không ngờ họ dám động tay động chân đâu nhỉ?”, Tần Khải cười tủm tỉm, tiếp lời của Ngô Quảng.
Vốn dĩ Ngô Quảng đang thấy khá lúng túng, nghe Tần Khải nói thế thì lại coi anh là thằng ngu, trong lòng cười lạnh không ngừng.
Đặc biệt là lời nói mà hắn ta cho rằng Tần Khải đang lấy lòng mình nên cũng thoải mái hơn chút.
“Đúng vậy, đúng vậy, cậu em Tần, chúng ta về uống thêm vài ly đi, chuyện vừa rồi là tôi có lỗi, tôi tự phạt ba ly trước, ha ha... Tiếu Lai, cậu gọi người thu dọn phòng đi, chúng ta uống lần nữa, không say không về!”
Ngoài mặt Ngô Quảng cười to, sau khi phái Lý Tiếu Lai ra ngoài, hai kẻ này ra dấu bằng mắt, lén lút ám chỉ với nhau.
Tần Khải lại thể hiện như mình chẳng hề cảnh giác, thực ra anh vẫn luôn đề phòng cả hai.
Thấy họ lén lút “liếc mắt đưa tình”, dù Tần Khải không biết họ đang có âm mưu gì nhưng anh vẫn nâng cao sự cảnh giác.
Ngô Quảng lấy cớ, tiếp tục tán gẫu, Lý Tiếu Lai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-than-y-xuong-nui/2663299/chuong-102.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.