"Anh Ngô, sao tôi nghe tình hình có vẻ không đúng lắm! Nếu không, nếu không chúng ta vào xem?"
Lý Tiếu Lai áp tai vào cửa, sắc mặt có chút cổ quái.
Sắc mặt của Ngô Quảng cũng rất khó coi.
Âm thanh bên trong nghe không giống như Tần Khải đang bị bất lợi.
"Mấy tên vô dụng này, cả đám đều là lũ bất tài à?", trong lòng Ngô Quảng rầu rĩ không vui, quát to một tiếng, trực tiếp đẩy cửa phòng.
Tuy rằng trong lòng hai người đã sớm có chuẩn bị, nhưng nhìn thấy tình hình trong phòng, bọn họ vẫn không khỏi ngây người ngay tại chỗ.
Ngưu Quân - người tuyên bố phải xử lý Tần Khải là thảm nhất, lúc này, gã ngã trên mặt đất không ngừng kêu gào thảm thiết, mặt đầy máu, vô cùng chật vật.
Tình trạng của những người khác mặc dù tốt hơn Ngưu Quân một chút, nhưng cũng không hơn được bao nhiêu.
Bảy người thì ba người bị Tần Khải đánh ngã, ngay cả sức lực đứng dậy cũng không có.
Ba người khác kẻ đứng chết trân, tên bị dọa vỡ mật, còn lại thì lui về góc tường, mặt mũi trắng bệch.
Mặc dù sự thật bày ra trước mắt, nhưng Ngô Quảng vẫn không thể tưởng tượng nổi, Tần Khải làm thế nào dùng sức lực của một người đánh lại bảy người đàn ông vạm vỡ.
"Cậu Ngô, cứu mạng, cứu mạng đi cậu Ngô!"
Ngưu Quân nhìn thấy Ngô Quảng đứng ở cửa, đau đến gào khóc kêu cứu, tiếng kêu rất thê thảm.
Ngưu Quân ở bên này kêu lên, Ngô Quảng mới khó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-than-y-xuong-nui/2663300/chuong-101.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.