“Khốn nạn! Sao lại bất cẩn như thế, lời vừa rồi là ý gì, chẳng lẽ mày sợ nó không biết chúng ta có âm mưu à!”
Cách cửa không xa, Ngô Quảng đuổi theo Lý Tiếu Lai xong thì mắng mỏ một trận.
“Anh Ngô, chẳng phải do em thấy nó không uống nên mới sốt ruột sao?”, Lý Tiếu Lai vội cười nịnh.
“Cũng không thể làm bậy như vậy, đã nói mày bao nhiêu lần, làm việc phải mang theo não chứ!”
Ngô Quảng đánh lên đầu Lý Tiếu Lai, tức giận tới mức mặt u ám.
Thấy Ngô Quảng tức giận, Lý Tiếu Lai cúi đầu không dám hó hé.
Mắng một hồi, Ngô Quảng mới bớt giận một chút: “Cũng may thằng kia không thông minh, còn đứng đực ra đó làm gì, lấy bia đi, chẳng lẽ chờ tao đi à?”
“Em đi, em đi!”
Lý Tiếu Lai cúi đầu khom lưng, vừa định đi, hắn ta lại nhớ tới gì đó, nghi ngờ quay đầu: “Anh Ngô, nếu nó không uống thì làm sao ạ, chẳng phải chúng ta uổng công à?”
“Thằng ngu, vô dụng! Mày đẻ mà để quên não trong bụng mẹ rồi hả!”
Vừa mới hết giận, Ngô Quảng lại không nhịn được khi nghe lời này, lại đánh lên đầu Lý Tiếu Lai.
Lý Tiếu Lai hoàn toàn không dám phản kháng, ngay cả cãi lại cũng không dám.
Đánh vài cái, Ngô Quảng mới tức tối nói: “Mày không bỏ hàng vào bia à? Thằng ngu này, động não đi, bằng không tao dùng mày có tác dụng gì!”
“Vẫn là anh Ngô thông minh ạ! Em đi đây, đi liền!”, Lý Tiếu Lai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-than-y-xuong-nui/2663297/chuong-103.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.