Vì chứng sợ xã hội phát tác mà Lâm An trốn trong tủ thật lâu mới ra, ngay cả cửa cũng không dám lại gần, sợ gặp được những đồ ăn đáng sợ đó.
Nhưng cái đói thật sự quá khó chịu, chống đỡ được suốt 6 tháng, cậu cuối cùng cũng không chịu được nữa.
Nằm co quắp trên giường, ánh mắt Lâm An tan rã, cả tang thi nhìn qua uể oải không phấn chấn rất đáng thương.
Trong bụng phát ra tiếng kêu ùng ục, thanh âm rất lớn hấp dẫn Tiểu Phúc chạy lại, nghiêng đầu nhìn bụng chủ nhân tựa hồ nghi hoặc chỗ đó sao lại kêu.
Chầm chậm duỗi tay che lại bụng xẹp lép, muốn cho nó bớt kêu nhưng âm thanh lại càng to hơn.
"Ùng ục ùng ục.."
Tiểu Phúc khiếp sợ mà mở to hai mắt, gác đầu lên mép giường nhìn chằm chằm, ánh mắt đen láy đầy tò mò.
Không để ý tới Tiểu Phúc bên cạnh, trong đầu Lâm An chỉ có một suy nghĩ
Đói đói đói đói đói đói....
Suốt 6 tháng cậu không ăn bữa cơm nào, đến việc cũng không làm nổi nữa. Bình thường một ngày tốn 12 tiếng quét tước vệ sinh còn 12 tiếng tìm một chỗ phát ngốc, hiện tại mỗi ngày chỉ quét dọn 5 tiếng, thời gian còn lại là để nằm liệt trên giường.
Bỗng nhiên, tang thi nằm trên giường chậm rãi đứng dậy, đứng được một nửa lại yếu ớt ngã xuống, tiểu tang thi đáng thương đói đến không đứng nổi.
Cố gắng thử rất nhiều lần, cuối cùng vẫn là Tiểu Phúc hiểu ý chủ nhân, cắn ống quần đem
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-tang-thi-so-xa-hoi-bi-bat-ra-ngoai/2827011/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.