Tiểu Phúc còn đang ngậm một đầu dây dắt ngửi ngửi người đàn ông trên đất, kết quả vừa kéo dây đi sang bên khác liền phát hiện dây bị ném xuống đất.
Chó nhỏ không thể tin tưởng nhìn dây thừng trên mặt đất, lại nhìn chủ nhân có vẻ không phát hiện ra, ăng ẳng bảo chủ nhân nhặt dây lên nhưng bị ngó lơ.
Chó nhỏ tủi thân chỉ có thể tự ngậm cả hai đầu dây, yên lặng đứng bên cạnh chủ nhân.
Lâm An ngơ ngác nhìn bốn phía, căn bản không biết đây là chỗ nào. Hiện tại cậu chỉ biết mỗi nhà của mình, các chỗ khác một chút ấn tượng đều không có.
Tiểu Phúc ngồi bên cạnh chủ nhân thật lâu nhưng chủ nhân vẫn không nhúc nhích, cảm thấy hơi đói, Tiểu Phúc chỉ có thể đi phía trước vài bước rồi quay đầu nhìn chủ của mình-
Về nhà đi?
Lâm An cúi đầu nhìn hai mắt đen bóng của chó nhỏ, đối với cậu, trong hoàn cảnh xa lạ này thì thứ duy nhất quen thuộc là sinh vật khó ăn trước mặt.
Vì thế cậu liền đi theo nó.
Có Tiểu Phúc dẫn đường, Lâm An chuẩn bị đứng đó đến thiên hoang địa lão bắt đầu nỗ lực khuân vác đồ ăn.
Dùng đôi tay đeo găng tay ôm ở cánh tay người đàn ông.
Nhìn qua giống rùa đen nhỏ vụng về, động tác cực kì hề hước.
Đi vài bước còn phải nhìn xem chó con ở đâu.
Người đàn ông thân hình cao lớn, vai rộng chân dài, toàn bộ nửa người trên gần như bị Lâm An ôm vào ngực,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-tang-thi-so-xa-hoi-bi-bat-ra-ngoai/2827008/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.