Lâm An có thói ở sạch nghiêm trọng, cậu vốn chuẩn bị tốt tinh thần sống một mình cả đời, kết quả trời xui đất khiến nhận nuôi một con chó nhỏ.
Ở giai đoạn đầu, mỗi lần cậu tiếp xúc với Tiểu Phúc đều là vũ trang đến tận răng, mà chó con rải nước tiểu lung tung đối với cậu quả thực là ác mộng lớn nhất đời.
Từ lúc bắt đầu huấn luyện địa điểm đi WC đến khi Tiểu Phúc lớn lên một chút, biết cách sử dụng WC, xài xong còn biết xả nước, ngày tháng của Lâm An mới tạm gọi là trôi qua trong yên bình.
Dù là trước hay sau khi mạt thế xuất hiện, Tiểu Phúc mỗi ngày đều rất tự giác ngồi xổm ở bồn cầu, nhưng hôm nay không có nước nên "tinh hoa" mãi không đi xuống. Nó như thể biết mình gây chuyện, đem đầu dán ở cửa chống trộm bắt đầu tự diện bích, thỉnh thoảng lén lút ngó qua sắc mặt chủ nhân.
An tang thi chỉ nhìn thoáng qua bồn cầu đã bị thối đến đi ra ngoài, tránh xa cái WC.
Cậu nhìn chằm chằm cửa WC nghiêm mặt, tựa như gặp đại dịch, một lát sau mới không tình nguyện mà đi vào.
Cứng đờ bưng lên một cái chậu nhựa, sau đó đặt dưới vòi nước, vặn vòi.
Thời gian trôi qua thật lâu, lâu đến mức Tiểu Phúc không nghe được gì bèn khẽ ngó qua nhìn, Lâm An vẫn còn bưng chậu đứng đó đợi nước chảy xuống.
Nước...đâu?
Lâm An mờ mịt nhìn chằm chằm vòi nước, không rõ vì sao lại không có nước.
Lại đứng tiếp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-tang-thi-so-xa-hoi-bi-bat-ra-ngoai/2827012/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.