Hoàng đế chỉ liếc nhìn một cái rồi lười biếng thu hồi tầm mắt, ngẩng đầu nhìn chân trời xa xa, ánh sáng mờ dần, mặt trời lặn sau dãy núi chỉ còn lại một nửa.
Sắp hoàng hôn rồi.
Ông ta lạnh lùng ra lệnh: “Chuẩn bị mở Thiên Cương Vạn Cổ Trận.”
“Vâng.”
Một người đáp lời rồi quay đi.
Ông ta ngắm hoàng hôn một lúc, dường như nhớ đến chuyện gì đó, khuôn mặt lạnh lùng bỗng trở nên dịu dàng, đuôi mắt cong lên, ngũ quan lạnh lùng cũng mềm mại hơn đôi chút.
Ông ta hạ giọng: “Chuẩn bị y phục và thức ăn, A Thanh sắp về rồi.”
“Vâng.”
Đám người phía sau đồng thanh đáp.
Hoàng đế lẩm bẩm: “A Thanh à...”
Từ Tòng Tiêu ném người trên vai xuống đất.
Tịch Ngọc theo sát phía sau không nhịn được đá hắn một cái thật mạnh: “Nhẹ tay thôi, cơ thể đó lát nữa A Thanh dùng đấy!”
Từ Tòng Tiêu không phản ứng gì, ánh mắt rơi xuống đất nhưng không có tiêu cự, không biết đang nhìn gì.
Tịch Ngọc cẩn thận đặt Hoàng hậu và Thẩm Chi Nghiên xuống.
Hoàng hậu không nhắm mắt, tuy cổ mẹ đang hút thần hồn bà nhưng không nghiêm trọng như Vân Niệm, chưa đến mức hôn mê.
Bà chỉ không cử động được.
Tịch Ngọc cẩn thận vén tóc mai cho bà, bắt gặp đôi mắt xám tro của bà.
Hắn rụt tay về, không dám chạm vào bà.
“A Thanh, nàng đừng giận.”
Trên mặt Hoàng hậu không có nụ cười nhưng người có dung mạo dịu dàng dù có lạnh mặt cũng khó khiến người ta sợ hãi.
Bà nhìn chằm chằm Tịch Ngọc, ánh mắt xa lạ lạnh lùng.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-su-de-hac-lien-hoa-tam-co-hai-mat/5292381/chuong-131.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.