Lời nàng nói lại văng vẳng bên tai Tạ Khanh Lễ.
Sợi dây đỏ trên cổ tay phát ra ánh sáng yếu ớt, len lỏi vào kinh mạch hắn rồi đi vào thức hải, gặp những thứ đang tác quái liền cẩn thận dọn dẹp sạch sẽ.
Hàng mi dài của Tạ Khanh Lễ khẽ run.
Người con gái đầy m.á.u trước mắt tan biến thành làn khói trong chớp mắt.
Thay vào đó là một khuôn mặt khác.
Đôi mắt nàng cong lên như vầng trăng khuyết, sáng long lanh như sao trời, dưới ánh sáng ch.ói lòa buộc sợi dây đỏ vào cổ tay hắn.
“Tạ sư đệ, dù đệ ở đâu ta cũng sẽ tìm thấy đệ.”
Lúc nói câu đó trông nàng như con mèo nhỏ kiêu ngạo, hơi hất cằm lên đáng yêu vô cùng.
Sau đó hình ảnh lại thay đổi, trong đường hầm tối tăm u ám, hắn tựa vào hõm cổ nàng, nàng ôm vai hắn.
Nàng nói: “Bởi vì chúng ta quan trọng với nhau, cho nên chúng ta hy sinh vì nhau là xứng đáng, ta vĩnh viễn sẽ không hối hận.”
Nàng nói nàng sẽ không hối hận.
Nàng cũng nói sẽ không bỏ rơi hắn.
Nàng sẽ không vì vô tình bị cuốn vào vũng nước đục này mà chán ghét căm hận hắn.
Bởi vì hắn rất quan trọng với nàng.
Là kẻ kia lừa hắn.
Vân Niệm không thể hận hắn.
Ngực Tô Doanh càng lúc càng đau, thở ra nhiều hít vào ít, trong đường hầm ngoài tiếng bước chân hỗn loạn của hai người, chỉ còn lại tiếng thở dốc nặng nề của nàng.
Linh lực đã cạn kiệt khi cứu Giang Chiêu và Tạ Khanh Lễ, sức khỏe nàng quá yếu, cõng thiếu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-su-de-hac-lien-hoa-tam-co-hai-mat/5290846/chuong-130.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.