Nguy cơ bị đ.â.m trúng t.ử huyệt khiến Tịch Ngọc tỉnh táo lại, hắn vội vàng lùi lại, Thính Sương kiếm cắm phập vào bụng trái hắn, cách huyệt Linh Yến chưa đầy nửa tấc.
Chỉ cần lệch một chút nữa là hắn c.h.ế.t ngay tại chỗ.
Tịch Ngọc nheo mắt ngưng tụ linh lực bảo vệ quanh người, nhón chân lùi lại hàng chục trượng kéo giãn khoảng cách với Vân Niệm.
Vân Niệm không đuổi theo, một tay cầm kiếm đứng yên tại chỗ.
Phía sau nàng, người vừa nằm đó đã ngồi dậy.
Động tác của hắn rất chậm chạp, mặt không biểu cảm, không còn vẻ ôn hòa thường ngày.
Hắn không nhìn Vân Niệm đứng trước mặt cũng không nhìn Hoàng hậu nằm bên cạnh, chỉ nhìn Tịch Ngọc phía xa.
Tịch Ngọc chạm mắt với hắn, tay buông thõng run rẩy.
“An Chi...”
Thẩm Chi Nghiên không đáp mà hỏi ngược lại: “Ta nên gọi người là gì đây, Tịch thúc thúc, Nguyên Thái phó, hay là Mẫu phi?”
Vẻ mặt hắn quá xa lạ như thể không quen biết Tịch Ngọc.
Đứa trẻ mình nuôi nấng từ nhỏ nhìn mình như vậy, tim Tịch Ngọc đau nhói, luống cuống muốn giải thích: “Không phải như con nghĩ đâu, ta không phải...”
Lời nói nghẹn lại.
Hắn không biết phải nói gì.
Không phải gì? Không phải Tịch Ngọc?
Không phải Quý phi?
Không phải Nguyên Hề?
Nhưng tất cả đều là hắn.
Thẩm Chi Nghiên đứng dậy, bước lên vài bước đứng sóng vai với Vân Niệm.
Vân Niệm: “Ngài bình tĩnh thật đấy, rõ ràng tỉnh từ sớm rồi mà cứ muốn nghe sự thật xem mẹ kế tốt của ngài chọn thế nào.”
Thẩm Chi Nghiên cười khổ: “Vân cô nương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-su-de-hac-lien-hoa-tam-co-hai-mat/5292382/chuong-132.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.