Nhưng cơ thể không nghe lời, ánh sáng trên trần mật thất mờ dần trong mắt nàng, Phượng Khấu bên hông nhấp nháy sáng tối, Thính Sương ong ong bên tai, cọ vào vai nàng mong nàng đáp lại.
Vân Niệm chẳng làm được gì cả.
Trước khi ý thức rơi vào vực thẳm, nàng nghe thấy giọng nói đã lâu không nghe thấy.
“Ngươi thật là... chẳng khiến ta bớt lo chút nào.”
Vân Niệm không nghe thấy gì nữa.
Khoảnh khắc nàng nhắm mắt, thiếu niên đang đ.á.n.h nhau với Tịch Ngọc liếc thấy, động tác khựng lại, năm ngón tay sắc nhọn của Tịch Ngọc lập tức cào rách cánh tay hắn.
Bạch y bị xé rách, vết thương sâu hoắm lộ ra xương trắng, m.á.u trào ra nhuộm đỏ áo, vết thương lẫn những sợi khí đen.
Tịch Ngọc cười khẩy: “Lúc nào rồi mà còn phân tâm?”
Tạ Khanh Lễ xưa nay luôn biết tiến biết lui, dù trong lòng có dậy sóng thì ngoài mặt cũng hiếm khi thất thố.
Nhưng giờ đây quai hàm hắn căng c.h.ặ.t, đôi mắt đen kịt đáng sợ đầy sát khí, linh lực cuồn cuộn tụ lại ở mũi kiếm, không chút lưu tình tung ra một đòn chí mạng.
Tịch Ngọc hứng trọn nhát kiếm này, rên lên một tiếng, khóe miệng rỉ m.á.u đen.
“Ngươi thực sự đáng c.h.ế.t.”
Mái tóc đuôi ngựa của thiếu niên bị kiếm ý thổi tung bay phần phật sau lưng, môi mím c.h.ặ.t, xung quanh nổi lên cơn bão táp, tựa như ác quỷ bò lên từ địa ngục Tu La, sát ý nồng đậm đến kinh người.
Hắn không cho Tịch Ngọc cơ hội phản ứng, chiêu nào cũng chí mạng, hoàn toàn không màng đến cơ thể mình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-su-de-hac-lien-hoa-tam-co-hai-mat/5290838/chuong-122.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.