Cổ họng như bị ai bóp nghẹt, trái tim như bị bóp c.h.ặ.t ném vào hầm băng tuyết, cái lạnh thấu xương hơn bất cứ lúc nào gào thét muốn kéo hắn chìm xuống đáy biển sâu.
Lúc này Tạ Khanh Lễ mới giật mình nhận ra, dường như hắn không nghe thấy tiếng thở phía sau.
Quá yên tĩnh.
Toàn thân hắn lạnh toát, chỉ là động tác quay người đơn giản nhưng dường như rút cạn toàn bộ sức lực của hắn.
Hắn cứng ngắc quay người lại.
“Sư tỷ...”
Tạ Khanh Lễ không biết tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này.
Khoảnh khắc đó hắn quên cả cách đi, lảo đảo lao tới ôm chầm lấy nàng, nàng ngã vào lòng hắn.
Nàng túm c.h.ặ.t cổ áo hắn, ngón tay mảnh khảnh dùng sức đến mức móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, tiếng thở dốc dồn dập rối loạn.
“Sư tỷ, sư tỷ...”
Đầu óc Tạ Khanh Lễ như bị đập mạnh, cổ họng nghẹn ứ đau rát.
Âm thanh duy nhất hắn nghe được là tiếng rên rỉ yếu ớt của nàng.
Tâm ma bị đè nén bấy lâu nay lại rục rịch muốn nuốt chửng hắn lần nữa, cái lạnh phong ấn kinh mạch và thần trí hắn, hắn thậm chí không dám nhìn nàng.
“Sư đệ...”
Ý thức của hắn bỗng chốc quay về.
Hắn run rẩy ôm lấy nàng: “Đệ đây, sư tỷ, đệ đây.”
Trên cổ trắng ngần của thiếu nữ có thứ gì đó đang chuyển động, nó ẩn dưới lớp da, bò dọc theo kinh mạch, đường gân nổi lên vặn vẹo trên cổ Vân Niệm trông thật đáng sợ.
Nàng rất đau, đau đến mức sắc mặt trắng bệch, mồ hôi đầm đìa trên trán
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-su-de-hac-lien-hoa-tam-co-hai-mat/5290837/chuong-121.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.