“Ngươi không nỡ g.i.ế.c Thẩm Chi Nghiên cũng không nỡ từ bỏ Trình Niệm Thanh nhưng người thân của Trình Niệm Thanh trên đời này chỉ còn ta và Thẩm Chi Nghiên. Hoàng đế chọn Thẩm Chi Nghiên vì kẻ kia muốn có ta, ông ta đành phải g.i.ế.c con mình nhưng ngươi định giấu họ g.i.ế.c ta để bảo vệ Thẩm Chi Nghiên, đúng không?”
Tịch Ngọc nheo mắt, chống tay ngả người ra sau vẻ lười biếng: “Người nhà họ Tạ các ngươi đúng là người này thông minh hơn người kia, ngươi vừa giống mẹ lại vừa giống cha, cha ngươi năm xưa cũng là người kiệt xuất nhất thiên hạ...”
Lời hắn chưa nói hết, Tạ Khanh Lễ đã bóp c.h.ặ.t cổ hắn: “Ta không muốn phí lời với ngươi ở đây, cách giải cổ là gì?”
Hắn siết c.h.ặ.t t.a.y, mặt Tịch Ngọc dần đỏ bừng.
Nhưng dù vậy hắn vẫn không nói, chỉ nhìn Tạ Khanh Lễ cười.
Tạ Khanh Lễ liếc nhìn Vân Niệm nằm cách đó không xa.
Nàng cứ nằm đó, cổ trùng đã bò đến mang tai, giãy giụa ở đó muốn phá vỡ huyệt đạo bị phong tỏa, nàng đã hôn mê, huyệt đạo bị phong tỏa không biết khi nào sẽ bị cổ trùng phá vỡ.
Tiếng kêu đau đớn rên rỉ của nàng vẫn văng vẳng bên tai hắn.
Dọc đường đi hắn đã mất quá nhiều người, hắn liều mạng cũng muốn giữ lại người cuối cùng này.
Hắn muốn giữ sư tỷ của hắn lại.
Hắn chỉ còn mình nàng.
Hơi thở Tạ Khanh Lễ dồn dập, không dám nhìn nàng thêm cái nào nữa, quay đi với ánh mắt âm trầm: “Tịch Ngọc, cách giải cổ rốt cuộc là gì?”
Tịch Ngọc khó khăn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-su-de-hac-lien-hoa-tam-co-hai-mat/5290839/chuong-123.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.