Vân Niệm đ.ấ.m hắn một cái, khá mạnh tay, nắm đ.ấ.m nện vào l.ồ.ng n.g.ự.c thiếu niên vang lên tiếng “bộp”, hắn vẫn cười khúc khích, l.ồ.ng n.g.ự.c rung lên bần bật khiến nàng cũng cảm nhận được sự rung động đó.
Thiếu niên cong mắt cười vô cùng vui vẻ, ánh mắt sáng ngời, khóe môi cong lên, đẹp trai đến mức khiến người ta nghẹt thở.
Hắn đứng thẳng người tạo khoảng cách cho Vân Niệm nhưng tay vẫn không buông tha khuôn mặt nàng mà lại phủ lên môi và cằm nàng.
“Được rồi, không đùa sư tỷ nữa, đệ giúp tỷ xóa mấy vết này đi, kẻo lát nữa bị người ta nhìn thấy.”
Lòng bàn tay áp vào môi nàng, hơi thở nóng hổi của Vân Niệm phả hết vào lòng bàn tay hắn, bị giữ lại không thể tản ra, từng luồng hơi nóng len lỏi vào mũi, sự nóng bức vừa bị đè xuống lại dâng lên.
“Ta, ta tự làm được...”
Nàng lí nhí muốn lùi lại nhưng đầu va vào thân cây, lúc này mới nhớ ra sau lưng là một gốc cây cổ thụ.
Mà hắn lại chắn ngay trước mặt.
Tiến thoái lưỡng nan.
Mặt Vân Niệm càng lúc càng đỏ, không biết là do bị hơi thở của chính mình hun nóng hay do thời tiết hôm nay quá nóng bức.
Nàng ngước mắt nhìn hắn, đáng thương và bất lực, đôi mắt to tròn long lanh ánh nước, vừa ngoan ngoãn vừa đáng yêu.
Chút lương tâm còn sót lại của Tạ Khanh Lễ bỗng trỗi dậy.
Hắn lùi lại vài bước, không khí trong lành mát mẻ ùa vào phổi, Vân Niệm vội vàng thoát khỏi vòng vây của hắn.
Nàng quay lưng lại vỗ vỗ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-su-de-hac-lien-hoa-tam-co-hai-mat/5267436/chuong-89.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.