Tạ Khanh Lễ cười: “Sư tỷ muốn ăn quả, chúng ta lên núi hái ít quả thôi.”
Vẻ mặt Nguyên Hề cứng lại trong giây lát, im lặng đối đầu với thiếu niên.
Tạ Khanh Lễ không có biểu hiện gì khác, dáng vẻ thản nhiên không chút chột dạ của kẻ nói dối.
Nguyên Hề hỏi: “Các người chỉ đến đây thôi sao? Không đi chỗ khác à?”
Tạ Khanh Lễ đáp: “Không, ta và sư tỷ đi theo con đường nhỏ lên núi, bên dưới có cây lê.”
Nguyên Hề sầm mặt: “Vân cô nương muốn ăn quả cứ nói với tỳ nữ, Bệ hạ tự nhiên sẽ sai người mang đến, tại sao phải chạy lên đây hái? Trên núi cỏ dại mọc đầy, các người chỉ để hái quả thôi sao?”
Nụ cười trên môi Tạ Khanh Lễ cứng lại.
Nguyên Hề nheo mắt, một tay đặt lên thanh trường kiếm bên hông.
Vân Niệm đứng sau lưng Tạ Khanh Lễ cũng lén lút chạm vào Thính Sương.
Chỉ cần Nguyên Hề có động tĩnh, nàng sẽ ra tay ngay lập tức.
“Nguyên Thái phó, ngài thật là...”
Tiếng cười khẽ phá vỡ sự đối đầu giữa hai bên.
Nguyên Hề liếc nhìn sang, Tạ Khanh Lễ cười tít mắt, lắc đầu có vẻ bất đắc dĩ.
Hắn nghiêng người để lộ Vân Niệm đang nấp sau lưng.
Bàn tay buông thõng của Vân Niệm bị nắm lấy, thiếu niên đan mười ngón tay với nàng, ngang nhiên chen vào giữa các ngón tay nàng.
Vân Niệm: “!”
Lại nghe Tạ Khanh Lễ nói: “Cầm Khê Sơn Trang đông người quá, ta và sư tỷ chỉ muốn tìm một nơi yên tĩnh ở bên nhau một lát thôi.”
Vân Niệm: “?”
Bàn tay đang nắm tay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-su-de-hac-lien-hoa-tam-co-hai-mat/5267435/chuong-88.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.