Gió đêm thổi mạnh hơn một chút, Vân Niệm thấy hơi lạnh, đứng dậy định đóng cửa sổ.
Một khuôn mặt chắn ngay cửa sổ.
Người đó quay lưng về phía màn đêm, tóc b.úi hai bên, ngũ quan ẩn trong bóng tối không nhìn rõ, chỉ có đôi mắt đen trắng rõ ràng nhìn chằm chằm vào nàng, trong mắt không có chút cảm xúc nào, lạnh lẽo và nhớp nháp.
Như một con rắn.
Tay Vân Niệm đặt trên bệ cửa sổ khựng lại, tim đập thình thịch, khó thở, hành động nhanh hơn suy nghĩ, theo bản năng định rút kiếm.
Nhưng ngay giây sau, người ngoài cửa sổ mỉm cười.
“Sư muội.”
Tay Vân Niệm đặt trên chuôi kiếm Thính Sương cứng đờ.
Sau đó đột nhiên phản ứng lại, cơ thể cứng ngắc thả lỏng, buông thanh kiếm trong tay ra.
“Tô sư tỷ, sao tỷ lại đến đây?”
Vân Niệm đứng dậy mở cửa cho nàng ấy.
Tô Doanh ăn mặc hơi phong phanh, thân hình gầy gò đứng ngoài cửa, nàng ấy lại vừa khỏi bệnh nặng, sắc mặt trắng bệch.
Vân Niệm bước tới đỡ nàng ấy: “Sức khỏe tỷ chưa khỏi hẳn, đến đây làm gì?”
Tô Doanh cười vỗ vỗ tay nàng: “Ta đến thăm muội.”
Nàng ấy thuận theo lực đạo của Vân Niệm ngồi xuống, nhận lấy chén trà Vân Niệm đưa.
Nhấp một ngụm nhỏ, hương trà thơm ngát tràn ngập khoang miệng.
“Trà này ngon đấy.”
Vân Niệm: “Là sư đệ pha đấy, nếu sư tỷ thích uống, mai ta bảo đệ ấy pha nhiều một chút mang sang cho tỷ.”
“Không cần làm phiền sư đệ đâu.”
Vân Niệm ngồi xuống, quan sát kỹ sắc mặt Tô Doanh, cảm thấy nàng ấy vẫn có vẻ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-su-de-hac-lien-hoa-tam-co-hai-mat/5267437/chuong-90.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.