Edit: HiHi
Đã lâu không lên núi, ở nhà quen rồi, đột nhiên chỉ có hai người, quá yên tĩnh. Không có tiếng khóc của Chiêu nhi, cũng không có tiếng cười nói ồn ào của các thím các mợ hàng xóm, Lục Cốc còn cảm thấy hơi không quen, bên tai như thiếu mất thứ gì đó.
Đêm đến, gió thổi cây rung, tiếng xào xạc càng khiến không gian thêm phần tĩnh mịch, thỉnh thoảng lại nghe thấy tiếng chim đêm kêu.
Căn nhà đã tắt đèn, hòa vào bóng đêm. Cửa chính đóng kín. Quai tử, Đại Hôi và Đại Hắc đi theo lên núi mỗi con nằm dài trên một bao bố ngủ, tai thỉnh thoảng lại giật giật theo tiếng động bên ngoài.
Trong phòng, Lục Cốc và Thẩm Huyền Thanh đã ngủ. Trước khi trời tối, hai người đã hong khô tóc bên bếp lửa, lúc này tóc đã khô ráo sạch sẽ, ôm nhau có thể ngửi thấy mùi hạt tắm hoang trên tóc của đối phương.
Đi rừng lội suối không phải chuyện dễ, hôm nay đi muộn, không kịp tắm, gội đầu là được rồi.
Ở thôn quê, số lần gội đầu tắm rửa của hai người đã có thể coi là rất sạch sẽ rồi.
"Hai ngày này cứ ăn đồ khô trước, rau thì luộc qua là được. Cũng có thể nấu thành canh rau, ăn cùng đồ khô cũng ngon. Đợi tay em lành rồi thì hẵng nấu cơm." Thẩm Huyền Thanh khẽ nói.
Lần này lên núi mang theo nhiều bánh nướng và bánh bao hơn, Lục Cốc nghe vậy đáp lời: "Được, đợi chàng về em sẽ nấu canh rau dại nhé."
Rau dại mọc đầy núi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-phu-lang-ngoan-ngoan/3737878/chuong-142.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.