Từ trước đến giờ Thẩm Huyền Thanh đều là người có chủ ý, Thẩm Nghiêu Thanh cũng không phải người thiển cận, nói là cả nhà nhưng thực tế chủ yếu là hai anh em họ bàn bạc một phen rồi quyết định mua đất.
Lục Cốc im lặng ngồi cạnh nghe, y nhút nhát rụt rè cũng tự biết bản thân vụng về, chuyện lớn như mua đất y sẽ không xen vào, sau khi bàn bạc xong chỉ cười nhẹ với Thẩm Huyền Thanh một cái, tỏ vẻ không có ý kiến gì khác.
"Ngày mai được rảnh rỗi cứ đi dạo quanh thôn trước đã, xem có chỗ nào thích hợp không." Thẩm Nghiêu Thanh uống nước xong nói.
"Được, đương nhiên phải vậy rồi." Thẩm Huyền Thanh gật đầu nói.
Lúc bấy giờ mặt trời lặn, sắc trời dần tối, không chờ Lục Cốc đi làm Vệ Lan Hương đã gọi Thẩm Nhạn vào bếp đun nước, không nói những người khác nhưng ban đêm để Lục Cốc và Thẩm Huyền Thanh được ngâm chân thoải mái là chuyện nên làm.
Sáng hôm sau.
Sau khi an tâm ngủ no một đêm, Lục Cốc mở mắt, mới tỉnh nên ý thức không được rõ ràng lắm, nghe thấy tiếng Thẩm Nhạn nói chuyện bên ngoài y mới nhận ra là mình đang ở nhà.
Thẩm Huyền Thanh ngủ ở ngoài giường cũng tỉnh, xoay người ôm y vào lòng, giọng trầm khàn nói: "Ngủ thêm một chút đi, cơm nước có nương lo rồi."
Lục Cốc bị người ôm không thể rời giường, chỉ đành nhỏ giọng dạ một tiếng, trong chăn ấm áp, y do dự nâng tay nhưng rồi vẫn gác ở bên hông Thẩm Huyền
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-phu-lang-ngoan-ngoan/2737459/chuong-115.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.