So với nhà người khác, Thẩm gia nuôi con gái có chút khác biệt. Trong thôn có vài nữ nhi hoặc song nhi làm thêm việc kiếm tiền, đa phần đều là muốn phụ giúp trong nhà, chỉ giữ lại một chút tiền trong tay, thậm chí đến cả một văn tiền cũng không có, giống như lúc Lục Cốc còn ở Lục gia, túi thơm hay khăn tay đều là do Đỗ Hà Hoa bán, y không lấy được một đồng một cắc nào.
Mà Thẩm Nhạn hai năm nay đã lớn lên một chút, trong tay dần tích góp được hơn hai mươi văn tiền, Vệ Lan Hương không đòi của nàng, càng đừng nói đến những người khác trong Thẩm gia. Nàng không có ý đồ gì, đôi khi còn ngây ngốc cười khà khà, đến cả Kỷ Thu Nguyệt cũng yêu quý cô em chồng này.
Vừa nghe thấy nàng được chia tiền trứng, ánh mắt Thẩm Nhạn đều sáng lên, suốt ngày nhìn hai ca ca bán đồ kiếm tiền nên nàng rất hâm mộ.
"Thật sao ạ?" Thẩm Nhạn rất ngạc nhiên.
Lục Cốc nuốt miếng điểm tâm xuống, nói: "Đương nhiên là thật rồi."
Lúc y làm việc ở Lục gia không lấy được một văn tiền nào nên biết rất rõ loại cảm giác trơ mắt nhìn tiền rơi vào tay người khác. Đương nhiên Vệ Lan Hương là mẹ ruột của Thẩm Nhạn, sẽ không làm những chuyện quá đáng, nhưng tiền trong tay mình là một chuyện rất khác, giống như y hiện tại, tiền y kiếm được Thẩm Huyền Thanh không lấy một xu, đều để lại cho y, bởi vậy y có thể thấy được chỗ tốt của việc có tiền trong tay,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-phu-lang-ngoan-ngoan/2737457/chuong-114.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.