Ánh tà dương chiếu rọi, bầu trời phủ đầy những tia sáng, mây nhuộm màu vàng cam xen lẫn sắc tím, gió thổi khuấy động biển mây, núi non phía xa xa mênh mông xanh biếc.
Những bông hoa vàng nhạt nở trong núi đung đưa theo gió, còn có một vài cây hoa nở rộ, cành hoa đỏ rực ấm áp, cánh hoa trải quanh gốc cây. Cây hoa có cao có thấp, cây cao khiến người ta phải ngẩng cổ lên, giơ tay lên mới có thể hái xuống được, hương hoa thoang thoảng khi có gió thổi qua.
Màu sắc và cảnh đẹp như vậy không chỉ có mỗi nơi này, như sóng biển lan rộng từ tầm mắt phóng ra xa, nhuộm sáng cả mảnh rừng.
Cháo trắng trong nồi sùng sục sôi, hương gạo tỏa ra bốn phía, Lục Cốc đứng trước bếp dùng thìa lớn khuấy đều, thấy gạo trắng đã được nấu nhừ thì ngồi xổm xuống chỉnh lửa nhỏ lại. Y rút củi bị đốt ra để trên mặt đất, không ít tro đen rơi ra. Cháo để nấu liu riu trên lửa nhỏ, chỉ chờ Thẩm Huyền Thanh về là có thể ăn.
Không nghe thấy tiếng cún con và Đại Bạch chơi đùa, trong viện có chút yên tĩnh, y tò mò đi ra xem, không ngờ tới Quai tử lại không ngoan xíu nào đang gieo họa cho rau xuân, đã cắn nát mấy cây, thấy y ra mới lúc lắc dừng lại nhưng tai và đuôi đều đã cụp xuống, cho thấy nó đã biết sợ, đến cả ánh mắt cũng đang né tránh.
"Lại không nghe lời rồi." Lục Cốc có hơi bị nó làm cho tức giận, đi tới vỗ đầu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-phu-lang-ngoan-ngoan/2737455/chuong-113.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.