Sau khi trả tiền vào chợ, Lục Cốc và Thẩm Huyền Thanh đẩy xe tới một bãi đất trống.
Hô lớn cả một đường, Lục Cốc mở ống tre ra uống vài ngụm nước, sau đó lại đưa cho Thẩm Huyền Thanh. Hôm nay bọn họ mang theo hai băng ghế dự bị, đứng một lúc cảm thấy mệt mỏi có thể ngồi xuống nghỉ ngơi.
Thời gian náo nhiệt nhất của buổi chợ sớm đã qua, lúc này người qua lại mua bán khá là thưa thớt.
Đã qua nửa buổi sáng, may mà hôm nay nắng không lớn, không tới nỗi phơi nắng cháy người, tiểu thương tới đây bán hàng từ sáng sớm chưa bán hết vẫn còn đang kiên trì chờ người đến hỏi mua.
"Trứng vịt đây, trứng vịt tươi đây."
"Lá mầm rừng đấy ạ, vừa mới hái trên núi xuống."
"Thẩm à tới xem chút đi, trứng gà của ta khá rẻ đấy."
Vừa có người xách giỏ đến mua đã có không ít người hô lên bắt chuyện muốn chào hàng.
Có không ít người bán trứng gà vịt, dọc đường bọn họ đi bán đồ có gặp một phụ nhân xách giỏ bán trứng. Người nghèo lúc bán trứng đều luôn rất cẩn thận, chỉ sợ làm vỡ làm hỏng thứ quý giá này, hai người họ cũng vậy, đi chầm chậm.
Mà dùng sọt bán trứng giống Lục Cốc thật đúng là không nhiều lắm, thấy có bà lão từ từ đi từ phía bên kia tới, y cũng hô lên vài tiếng.
"Nhiều vậy sao." Bà lão kia thấy y đựng trứng trong sọt không khỏi cảm thấy mới lạ, dừng lại góp vui, thò đầu nhìn vào trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-phu-lang-ngoan-ngoan/2737461/chuong-116.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.