Quét dọn, phủi bụi cả ngày, trong ngoài đều phải dọn dẹp sạch sẽ, nhưng khá mệt mỏi. Lục Cốc ngồi trên ghế nhỏ cạo đáy nồi xong, trên mặt dính không ít tro đen. Y không đi soi gương đồng nên không biết, vừa mới ngẩng đầu mọi người trong nhà nhìn thấy đều nở nụ cười.
Hai mươi tư trôi qua trong bận rộn náo nhiệt. Sáng sớm hôm sau, tuyết lại bắt đầu rơi. Tục ngữ có câu tuyết rơi đúng lúc, một năm được mùa. Hôm nay gió nhỏ, tuyết trắng từ từ rơi, dần bao phủ mặt đất.
Mới sáng sớm Vệ Lan Hương đã dẫn Thẩm Nhạn đến phường đậu phụ ở thôn bên cạnh mua đậu phụ. Hôm nay hai mươi lăm tháng chạp, là ngày ăn đậu phụ đón phúc.
Bà xách cái giỏ lớn đệm vải, mua nửa miếng đậu phụ, vừa về đến nhà thấy Kỷ Thu Nguyệt liền nói: "May mà đi sớm, hôm nay nhiều người mua đậu, chen tới chen lui. Tiểu phu lang nhà Hà gia nhát gan, nhà lại nghèo, chỉ mua được một miếng đậu phụ nhỏ, bị người ta đẩy tới đẩy lui không dám nói gì, bị chen ra ngoài đứng sau suýt nữa thì khóc lên. May có phu lang Toàn tử nhìn thấy, mắng mấy bà già thôn bên một trận, ta và tam a ma con cũng mắng giúp nữa."
Ngày thường Kỷ Thu Nguyệt nói chuyện nhanh nhẹn hoạt bát, hiểu rõ tính tình phu lang Toàn tử, nếu nàng ở đó, tất nhiên cũng sẽ mắng cùng.
Vệ Lan Hương mở giỏ vải ra, nhéo một miếng đậu phụ trắng nếm thử, lại nói: "Lại may nữa là đậu bản và lão
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-phu-lang-ngoan-ngoan/2737413/chuong-90.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.