Cháo mùng tám tháng chạp nấu quá nhiều, ăn vài ngày mới hết.
Tuyết phủ trắng xóa, tiết trời đông giá rét của tháng chạp không ngăn được niềm vui đón chào một năm mới sắp đến. Lục Cốc bận rộn cả một mùa đông, vừa nấu cơm, giặt giũ vừa thêu thùa, học hành, Thẩm Huyền Thanh còn muốn dạy y luyện quyền.
Nhưng giờ đã khác xưa rồi, giặt quần áo có thể đun nước nóng, thêu thùa hay viết chữ đều có thang bà tử ủ tay, không còn bị nứt nẻ do lạnh nữa.
"Được rồi, cứ vậy đi, không cần sửa." Vệ Lan Hương chỉnh lại xiêm y mới trên người Thẩm Nhạn, thấy nàng mặc đẹp thì cười ha ha nói: "Mau cởi ra, đợi tết lại mặc."
"Nương ơi, đợi hôm nào đi hội chợ lại mua thêm mấy bông hoa lụa được không ạ?" Thẩm Nhạn vừa cởi vừa nói.
"Được, được, mua cho con." Vệ Lan Hương đáp ứng, lại quay đầu nói với Lục Cốc: "Mua cho cả con nữa."
Lục Cốc đã thử qua xiêm y mới, rất vừa người, giờ đã gấp lại, nghe vậy ánh mắt hơi cong một chút gật đầu: "Dạ."
Thẩm Huyền Thanh mua vòng tay và trâm cho y, nhưng Vệ Lan Hương thì khác, sao y có thể từ chối ý tốt này của bà. Hơn nữa, sang năm mới dù là nữ nhân hay song nhi thì đều nên cài vài bông hoa lụa trên đầu cho có chút màu sắc, rực rỡ tươi tắn, thậm chí còn có vài hán tử cũng cài lên tóc, càng làm ngày lễ thêm sống động náo nhiệt.
"Đợi Nhị Thanh về thì để thằng bé
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-phu-lang-ngoan-ngoan/2737411/chuong-89.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.