Cắn một ngụm lại không cắn được thủy tinh miếng, Lục Cốc ngậm miệng lại có chút xấu hổ, nhưng Thẩm Huyền Thanh còn đang cười, hiển nhiên là hắn cố ý, khiến trong lòng y sinh ra loại cảm giác khó mà tả nổi.
Tức giận thì không tức giận, chỉ là cảm thấy sao Thẩm Huyền Thanh lại cười như vậy, như vậy...
Lục Cốc không tự nghĩ ra được, mím môi muốn đi ôm củi vào đun nước sôi, chờ lát nữa mổ vịt phải vặt lông.
"Tức giận sao?" Thẩm Huyền Thanh thấy y muốn đi, vội vàng kéo lại, cười nói: "Ta không cố ý đâu, cho em ăn này, cho em ăn."
Nói xong cầm dao cắt một miếng. Lục Cốc muốn nói mình không tức giận, nhưng miệng bị nhét đồ ăn nên không nói được.
Thủy tinh miếng vừa dai vừa mát, ngoại trừ có hơi lạnh ra thì vẫn rất ngon, lại nghĩ tới đây là mình nấu, tới giờ Lục Cốc mới lộ ra một nụ cười nhẹ.
"Nhị Thanh, đợi lát nữa mổ vịt với đại ca con đi." Vệ Lan Hương ở bên ngoài hô.
"Con biết rồi nương." Thẩm Huyền Thanh đáp ứng, thấy củi cạnh bếp không còn nhiều lắm mới nói: "Ta đi ôm củi vào, em cứ nhóm lửa trước đi."
"Ừm." Lục Cốc đang nhai đồ ăn trong miệng, chỉ có thể gật đầu. Sau khi Thẩm Huyền Thanh đi ra ngoài, y ngồi xuống trước bếp, bỗng nhiên nhớ tới Kỷ Thu Nguyệt. Thỉnh thoảng có lúc Đại Thanh ca cố ý chọc a tẩu tức giận, lần nào cũng bị a tẩu đánh, a tẩu còn có thể mắng anh đến là hoảng.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-phu-lang-ngoan-ngoan/2737415/chuong-91.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.