Cô không biết mình làm sao mà ngủ được, chỉ nhớ tối qua mệt mỏi quá, lại không nỡ nhắm mắt,cô nhớ rõ ban đầu hắn dùng cách thô bạo để trừng phạt mình, nhưng mà cuối cùng cô nhớ mang máng hắn dịu dàng an ủi cô, hắn chưa bao giờ ôm cô dịu dàng như thế, khiến cô bối rối, thế nhưng cô lại muốn quý trọng đêm này. Cô không muốn ngủ, nhưng cô thật sự rất mệt mỏi, cuối cùng cô cảm thấy cô nằm trong lòng hắn ngủ.
Ngày tiếp theo tỉnh lại, đã không thấy bóng dáng của hắn, một chữ cũng không để lại, điều này khiến cô cảm giác được ý nghĩa sâu sắc của mất mát. Muốn đứng dậy để vệ sinh cá nhân, cô phát hiện cả người cùng thắt lưng đau nhức muốn chết! Cô lớn tuổi như vậy sao, cứ như vậy mà lăn qua lăn lại. Trên chiếc tủ đầu giường trong phòng có chiếc đồng hồ báo thức, 11 giờ 30 phút, đã đến giữa trưa, cô vội vàng mặc bộ quần áo nhăn nhúm hôm qua vào. Chịu đựng ánh mắt của những nhân viên phục vụ trong đại sảnh, vội vàng đi ra khách sạn.
Mới ra khỏi khác sạn, “A…” khẽ kêu lên, cô xúc động muốn quay lại, hai người phía trước kia, là cô ảo giác hay là —- Hóa ra là người chồng ở cùng mình đêm qua và tình nhân của hắn? Tiểu Nhược vô thức trốn sau cây cột, nhìn hai người phía trước thân mật ôm nhau từ khách sạn đi ra. Việc ấy khiến khuôn mặt Amaris không giấu được niềm vui sướng, mà người kia từ trước đến nay đều là băng sơn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-mieu-tan-nuong-cua-su-tu-lanh-lung/2031867/chuong-53.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.