Trong khi đợi thang máy, Tiểu Nhược cố gắng tránh khỏi tay hắn,
“Bỏ em ra”
Cô căm giận, đẩy tay hắn ra, xoay người đi theo hướng ngược lại, Thẩm Hạo Ngôn cũng không chịu thua, xoay gót, bắt lấy tay của cô, dùng giọng nói không cao không thấp thì thầm: “Em muốn tự đi hay để tôi bế em đi?”.
Nhìn thấy Tiểu Nhược vẫn có ý muốn bỏ đi, hắn liền xắn tay áo, thật muốn khiêng cô đi, còn vô sỉ bỏ ra một câu: “ Thì ra em thích tôi bế em đi”.
Này, Tiểu Nhược không biết nói gì, sao lúc này cô lại cảm thấy Thẩm hạo Ngôn rất giống lưu manh đến vậy, người này đúng là “ nhất ngôn cửu đỉnh”- nói là làm, hắn thật sự bế cô đi, aaaaaa
Thật là, cái người lưu manh này lại còn nói thêm một câu
“ Bây giờ muốn tự đi sao? Muộn rồi”. Bất chấp tiếng la hét của cô, hắn ôm ngang người cô, vác cô lên, hướng thẳng đến thang máy.
Đing đong, thang máy mở ra, một khắc sau, một cánh cửa cũng mở ra, tại thời khắc này, Tiểu Nhược vô cùng hối hận, nếu như cô không có mắt, cũng không cần thấy ****, trước mắt cô đều là những cảnh rất mờ ám hoặc nên nói là **** hấp dẫn trắng trợn, ngọn đèn mờ mờ, ở giữa phòng là cái giường to đùng. Tiểu Nhược khó khăn nuốt nước bọt, lấy tay bám chặt lấy khung cửa, sống chết không chịu đi vào.
“Vô dụng thôi, tôi nói là muộn rồi”. Hắn gỡ từng ngón tay bám trên khung cửa của cô xuống, đem cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-mieu-tan-nuong-cua-su-tu-lanh-lung/2031869/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.