Những ngày sau đó, Tiểu Nhược luôn trong tình trạng mơ mơ màng màng, gần đây cô lại trở thành mèo con ham ngủ, cả người khó chịu, không có tinh thần, cạn sạch sức lực, người cũng gầy đi không ít. Dì Vương nhìn thấy đau lòng nên mỗi ngày nấu canh tẩm bổ cho cô, nhưng cô vừa mới bưng chén lên liền lập tức buông xuống, chạy đến phòng vệ sinh phun hết ra, nôn đến khi chỉ còn nước mới thôi.
“Thiếu phu nhân, cô không sao chứ?Hay là đến bệnh viện khám xem sao”. Dì Vương nhìn cô chạy vào phòng vệ sinh, nôn đến khi chẳng còn gì trong bụng, lo lắng nói, cầm khăn lông đưa cho cô, nhìn mặt cô cắt không còn giọt máu nào.
“Không sao đâu, gần đây bụng dạ tôi không tốt lắm, uống thuốc là được rồi—ụa—“ lời chưa nói dứt đã lại nôn tiếp.
“Thiếu phu nhân, như vậy không được đâu hay là đi khám xem sao?” Nhìn thấy cô như vậy, dì Vương không khỏi lo lắng, bà nghĩ thiếu phu nhân dạo này thích ngủ, lại còn bị ói như vậy, lẽ nào…
“Hay tôi mời bác sĩ riêng đến xem cho cô, không thể để như vậy được” Vừa nghĩ thế, trong lòng bà không khỏi vui mừng, nếu quả thật là có, bà nên nói cho lão phu nhân, Thẩm gia sắp có thêm thành viên mới, lần này có thể mang lại niềm vui cho phu nhân rồi.
“ Không cần, không sao mà, uống thuốc là được rồi”—cô yếu ớt ôm lấy bồn cầu, chẳng muốn động đậy, thầm nghĩ có lẽ gần đây ăn bậy bạ, hai ngày nay cứ nghe thấy mùi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-mieu-tan-nuong-cua-su-tu-lanh-lung/2031865/chuong-54.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.