Rất lâu sau đèn phòng phẫu thuật mới tắt, bác sĩ đẩy cửa bước ra nói:
“Thẩm tiên sinh, cuộc phẫu thuật rất thành công, phu nhân chỉ cần nghỉ ngơi vài ngày là có thể xuất viện, nhưng hiện tại thể chất của người bệnh khá suy yếu, cần phải nghỉ ngơi nhiều, mọi người chú ý đừng quấy rầy người bệnh quá lâu, nếu có chuyện gì cứ đến tìm tôi—còn nữa, đứa bé sau này có thể có lại.”
Bác sĩ cẩn thận dặn dò, sau cùng còn nói một câu, ông chưa từng thấy đôi vợ chồng nào lại yêu con đến vậy.
“Cảm ơn bác sĩ.” Sau khi nói lời cảm ơn với bác sĩ, Thẩm Hạo Ngôn vội vàng vào phòng bệnh của Tiểu Nhược. Trên giường bệnh, Tiểu Nhược đang truyền dịch, hai mắt khép lại, bàn tay không bị truyền dịch giờ phút này đang nắm thật chặt. Thẩm Hạo Ngôn đi tới, ngồi bên cạnh giường bệnh nhìn gương mặt tái nhợt của cô chợt cảm thấy đau lòng, đôi tay dày rộng ấm áp run run cầm lấy đôi bàn tay nhỏ bé lạnh lẽo của cô đưa lên miệng hà hơi, cố gắng truyền cho cô một chút hơi ấm.
“Mèo nhỏ, em ngoan ngoãn nghỉ ngơi cho thật tốt— bé con nếu muốn thì vẫn có thể có lại.” Đối với đứa con vô duyên với hắn, mặc dù hắn chưa nhìn thấy mặt nhưng khi con mình mất đi, người làm cha như hắn cũng cảm thấy như bị cắt đi một phần thân thể, dù không nguy hiểm đến tính mạng nhưng lại rất rất đau. Thế nhưng hắn không muốn vì vậy mà đánh đổi lấy tính mạng của cô, con
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-mieu-tan-nuong-cua-su-tu-lanh-lung/2031847/chuong-63.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.