Sau khi Thẩm Hạo Ngôn rời đi không lâu, Tiểu Nhược chậm rãi tỉnh lại, khi cô mở mắt ra, đôi mắt vô thần nhìn chằm chằm lên trần nhà, cô sợ hãi đưa tay sờ lên bụng mình khẽ vuốt, nỗi đau lại trào lên, cô bết rõ ở nơi đó đã từng tồn tại một sinh mạng nhỏ bé, mới chỉ hôm qua thôi, cô còn cùng nó tâm sự thế mà hôm nay… nó đã lặng lẽ rời bỏ cô, cô không cho phép, không cho phép—bàn tay cô nắm chặt ga giường màu trắng, cố gắng kiềm chế bản thân mình, cô gắng không cho mình khóc ra tiếng, nhưng cảm giác đau khổ đó, cảm giác tuyệt vọng đó cô không thể nào chịu được, bờ vai run run như tiết lộ nỗi đau của cô, những giọt nước mắt đã không kiềm chế được nữa, từng giọt từng giọt trào ra thành tiếng nức nở.
Đúng ra con của cô có thể giữ lại, cô biết rõ chỉ cần không kí vào giấy đồng ý phẫu thuật thì tốt rồi, là hắn, hắn đã kí, hắn thật sự không muốn đứa bé. Là hắn, phải, chính hắn đã giết con của hai người— tâm trạng cô lúc này cực kì kích động, che dấu mình dưới chăn rồi khóc lớn riêng! Nhưng cô lại không biết được rằng, trong hoàn cảnh ấy Thẩm Hạo Ngôn không có lựa chọn nào khác, đứa bé kia căn bản không thể giữ lại nữa, nếu tiếp tục giữ lại đứa bé sẽ nguy hiểm đến tính mạng của cô, mà điều này hắn không bao giờ thỏa hiệp, chỉ là cô không biết…
Dì Vương cùng Thẩm lão phu nhân vừa bước qua cửa liền
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-mieu-tan-nuong-cua-su-tu-lanh-lung/2031845/chuong-64.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.