Thẩm Hạo Ngôn nhận được điện thoại của quản gia liền chạy tới bệnh viện, Tiểu Nhược còn đang trong phòng cấp cứu, hắn nhìn chằm chằm vào chiếc đèn treo trên phòng cấp cứu, nó vẫn liên tục sáng như thế, cả người hắn vẫn còn rất khiếp sợ
Vừa rồi quản gia nói gì, Tiểu Nhược sảy thai, cô ấy sinh non? Cô ấy mang thai? Hắn đã được làm ba? Thật là trêu người, tại sao lúc cô ấy mang thai hắn lại không biết, đến khi hắn biết rồi thì cô lái lại bị sảy thai? Một đống câu hỏi như một mớ bòng bong đang hiện ra trong đầu hắn, làm cho hắn cảm thấy rối reng, rất lâu sau hắn mới lên tiếng hỏi dì Vương:
“ Dì Vương, rốt cục đã xảy ra chuyện gì?” dì Vương ở nhà, chắc chắn biết chuyện của Tiểu Nhược.
Hắn cố hỏi người khác, nhưng mọi người xem hắn như một tội nhân, không ai thèm liếc hắn lấy một cái, căn bản không để một ông chủ như hắn vào mắt, làm cho hắn muốn nóng lòng muốn biết sực việc chỉ có thể giương mắt nhìn, bất đắc dĩ mới cầu cứu tới dì Vương, dù gì, dì ấy cũng chăm sóc hắn từ nhỏ tới lớn, bà ấy cũng giống như người mẹ thứ hai của hắn. chắc chắn sẽ không thấy chết mà không cứu. Nhưng dì Vương lại dùng loại ánh mắt lên án, không tình nguyện nói cho hắn:
“ Hừ, thiếu gia, người hiểu rõ nhất phải là cậu chứ, rốt cục cậu làm gì- – thiếu phu nhân thật đáng thương mà”, dù cho hắn là chủ thì bà cũng phải trút giận thay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-mieu-tan-nuong-cua-su-tu-lanh-lung/2031849/chuong-62.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.