Đại Bảo húp mì, tiện thể hỏi Tống Tân Đồng: “A tỷ hôm nay còn vào núi nữa không?”
“Phải đi chứ.” Tống Tân Đồng lại gắp thêm một ít mì từ bát của mình sang cho Đại Bảo và Tiểu Bảo, “Đủ chưa?”
“Đủ rồi ạ.” Tiểu Bảo nói giòn giã.
“Đệ cũng muốn đi với A tỷ.” Đại Bảo nhìn nàng với ánh mắt mong chờ.
“Không được, hai đệ phải ở nhà trông nhà, nhà chúng ta nhiều bạc như vậy nhỡ bị trộm để ý thì sao?” Hiện tại trong nhà đã có hơn bốn lạng bạc tiết kiệm, nhưng nhà cửa vẫn rách nát, tường rào cũng như không, nếu thật sự bị kẻ có tâm cơ nhắm đến, thì quả là quá dễ để trộm.
Bây giờ chỉ còn cách nghĩ cách kiếm thêm tiền bạc, xây lại một căn nhà kiên cố chống trộm mà thôi.
“Đúng rồi, vậy đệ không đi nữa.” Đại Bảo rất biết lo lắng cho nhà, “Vậy đệ và Tiểu Bảo ở nhà trông nhà.”
Tiểu Bảo cũng ngoan ngoãn gật đầu.
“Tốt, lát nữa A tỷ ra ngoài thì hai đệ cứ ở nhà, đừng chạy lung tung, nếu có chuyện gì thì cứ gọi lớn tiếng cho Thu bà bà họ.” Tống Tân Đồng nói.
“Vâng, đệ đã rõ, lát nữa Cẩu Đản cũng sẽ qua, đến lúc đó đệ còn dạy nó nhận mặt chữ nữa.” Đại Bảo tự hào ngẩng đầu nói.
“Được.” Tống Tân Đồng ăn sáng xong liền vác giỏ lưng vào núi, sau cơn mưa có khá nhiều người vào núi, đều muốn tìm mộc nhĩ hoặc nấm, nhưng may mà những người đó đều không đi con đường vòng ở cuối thôn này.
Tống Tân Đồng một mình vác giỏ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-kieu-nuong-cua-nha-tu-tai/4863339/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.