Một lúc sau Tú Ảnh đỡ mệt hẳn, cô ngồi thẳng dậy chỉnh đốn lại trang phục, tóc tai. Chu Toàn lái xe gần về tới căn nhà của ông bà Viên rồi, ánh mắt cô háo hức nhìn ra bên ngoài, khung cảnh nơi ông bà Viên ở rất đẹp. Trong một khu biệt thự, các căn nhà mỗi người một khoảng đất rộng xếp liền kề nhau, hai bên đường trồng các cây che phủ, có lẽ tuổi đời mấy cây này cũng cao rồi nên thân gỗ xù xì rất to, tán rộng cành dài. Hai bên đường vòm cây đan vào nhau, ánh nắng le lói hắt xuống rất đẹp. Viên Dạ Trì nhìn cô như mèo nhỏ hóng hớt, tay đưa lên vuốt vuốt mái tóc rồi kéo cô lại sát cạnh, nhìn xuống khuôn mặt tươi tỉnh mà ban nãy còn uể oải ngái ngủ, khẽ búng tay vào chỏm mũi Tú Ảnh, nói:
- Sắp tới nơi rồi
Cô gật gù, ánh mắt láo liếc nhìn xung quanh như tò mò hào hứng về tất cả mọi thứ nơi đây. Xe đi một đoạn nữa rồi cũng dừng hẳn, Tú Ảnh từ từ bước xuống, Dạ Trì cười nhẹ nắm tay cô dắt vào. Chuông bấm kêu một tiếng ting lên rồi cánh cửa mở ra, bà Viên cười tươi chào đón cả hai, ngay sau đó ông Viên đi tới ôm chầm lấy Viên Dạ Trì, rồi quay sang nhìn Tú Ảnh. Chất giọng khàn khàn tuổi già vang lên trầm ấm, mang theo cả sự nồng hậu:
- Tú Ảnh, chào mừng cháu
Ông bà Viên nhiệt tình dậy từ sớm, chuẩn bị phòng cho Chu Toàn rồi cả Dạ Trì và Tú Ảnh. Ông Viên bê giúp túi đồ nhỏ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-khien-hoa-yeu/1729516/chuong-53.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.