Đây không phải lần đầu tiên Cảnh Lang ở cự ly gần quan sát dung nhan khi ngủ của Lục Hồng, nhưng là lần đầu lấy thân thận của Lang tộc. Tứ chi của Cảnh Lang giương lên, yên tĩnh nằm trên đầu giường, cứ vậy ngưng mắt ngắm nhìn khuôn mặt Lục Hồng.
Xa nhau bất quá chỉ ba tháng, nhưng cứ như đã trải qua một đời. Chân mày Lục Hồng nhíu chặt vào nhau, ngay cả trong giấc mơ cũng vậy. Môi hơi khép mở, tiếng hít thở nhỏ bé bay vào tai Cảnh Lang. Lỗ tai thính nhọn nhẹ nhàng đung đưa, Cảnh Lang thương tiếc đưa móng vuốt sờ lên gò má cô.
"Không có chị bên cạnh liền không biết quý trọng bản thân mình, đáng phạt!"
Thè chiếc lưỡi phác họa đôi môi của cô.
"Tính toán rời bỏ chị, đáng phạt!"
Hàm răng nhẹ nhàng gặm cắn khóe miệng cô một chút.
"Em bảo chị nên phạt em thế nào đây?"
Đôi mắt màu lam dần trở nên sâu thẳm, đầu Cảnh Lang dựa lên cổ cô, chậm rãi liếm.
"Phạt em cả đời không được rời khỏi chị."
Con ngươi hẹp dài híp lại, Cảnh Lang hài lòng dựa toàn bộ thân người vào chiếc chăn, an tâm nằm bên cạnh Lục Hồng. Cuối cùng cô ấy đã về với vòng tay của mình, nhớ nhung ba tháng qua cũng lấy lại được an ủi.
Cảnh Lang đưa móng vuốt đặt bên eo Lục Hồng, chiếc đuôi lông nhung to dài cuộn lại, vòng qua đắp lên trên cho cả hai.
"Ưhm."
Trong giấc mộng, Lục Hồng cảm thấy thân người bị vật thể nặng đè lên, ép tới ngực không thở được. Cố gắng giật giật thân mình, vô thức
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-hong-mao-va-dai-hoi-lang-co-be-quang-khan-do/1502499/chuong-95.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.