"Tớ rốt cuộc đang làm gì thế này?"
Cảnh Lang không cử động nhìn chằm chằm cái đuôi của mình. Bỗng, cô bước chi trước lên chạy vào phòng bếp, liếc mắt nhìn thấy dao làm bếp trên bếp, nhảy lên.
Há miệng ngoặm con dao, nhắm ngay đuôi mình định chặc xuống.
"Cảnh Lang! Cậu làm gì vậy?"
Thanh Phượng chạy tới bị một màn trước mắt hù dọa, ngay lập tức tiến lên đoạt con dao làm bếp trong miệng cô.
"Mặc kệ tớ!"
Hàm răng lạnh lẽo lộ ra, khuôn mặt Cảnh Lang trở nên dữ tợn, gầm lên.
"Chẳng lẽ tớ cứ trơ mắt nhìn cậu cắt 'của quý' của mình!" (*đỡ trán* hết nói nổi =))))))))))
Thanh Phượng xem thường, giơ tay vỗ vào đầu cô một cái.
"Là tớ đã hại Hồng Hồng! Tớ đã làm ra chuyện không thể nào bù đắp lại cho cổ!"
Cảnh Lang gầm nhẹ một câu.
"Chặc đuôi cậu xuống thì có thể quay ngược thời gian hả?"
Thanh Phượng nhún vai,
"Cảnh Lang, trước kia tớ cũng không phát hiện hóa ra cậu biến thái thế, lại với phụ nữ có thai..."
Thấy ánh mắt Cảnh Lang đỏ lên, Thanh Phượng dừng nói chuyện.
"Việc cấp bách trước mắt là phải điều trị tốt cho Lục Hồng!"
Thanh Phượng nghiêm mặt nói,
"Hồng Hồng cô ấy..."
Hai mắt màu lam lạnh lẽo của Cảnh Lang nhỏ ra nước, nước mắt 'ào ào' chảy xuống.
"Tri Thu đã đưa cô ấy đến bệnh viện tư tiến hành điều trị rồi, cậu có muốn cùng đi không?"
Thanh Phượng hỏi.
Cảnh Lang trầm mặc gật đầu một cái.
"Ai, Tiểu Hồng Hồng đáng thương, cứ ra ra vào vào bệnh viện mấy bận."
Thanh Phượng tự mình lẩm bẩm,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-hong-mao-va-dai-hoi-lang-co-be-quang-khan-do/1502500/chuong-96.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.