Âm thanh trong trí nhớ vọng từ xa tới gần, tựa như một giấc mộng ảo. Lục Hồng trợn to hai mắt, nhìn chăm chú sinh vật trước mắt.
"Lặp lại lần nữa!"
Cảnh Lang ẩn nhẫn, âm thanh kềm chế chậm rãi nói.
"Lang..."
Một con chó có đôi mắt xanh, bộ lông màu trắng, thân thể hơi có vẻ to lớn, sao đi nữa cũng không thể có nửa điểm liên quan tới người đó. Thế nhưng âm thanh này rõ ràng chính là người đó, mà đôi con ngươi tùy thời đều có thể bùng nổ này cũng chỉ người đó mới có.
"Chị muốn em lặp lại lời mình vừa nói!"
Cảnh Lang tức giận đôi móng vuốt dùng chút lực, áo trên người Lục Hồng 'toạt' một tiếng rách ra.
"Cảnh Lang, như vậy sẽ làm cô ấy bị thương!"
Thanh Phượng lên tiếng.
"Im đi! Tớ không muốn nghe!"
Gầm thét một tiếng, Cảnh Lang quay đầu lại nặng nề quát lên. Tại sao cô ấy lại nói như vậy? Cô ấy cho rằng tình cảm giữa hai người các cô là cái gì! Ngọn lửa dưới đáy lòng không ngừng bùng phát, dường như muốn thoát ra khỏi thân thể, hướng Lục Hồng đánh tới. Có lẽ cũng chỉ có vậy mới có thể hóa giải đau khổ cho mình.
"Ngao ô!"
Cảnh Lang nhấc đầu lên, há miệng, tru lên một tiếng. Lục Hồng kinh ngạc nhìn chăm chú đối phương, tất cả những gì La Hữu Thiên nói ngày đó đều là sự thật. Cảnh Lang không phải con người, nếu mới vừa rồi vẫn còn nghi vấn, thì giờ phút này hành động của Cảnh Lang đã loại bỏ nghi ngờ cho cô. Nhưng cô cũng không cảm thấy sợ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-hong-mao-va-dai-hoi-lang-co-be-quang-khan-do/1502498/chuong-94.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.