"Dù thế nào tớ cũng phải ăn mặc như vầy à?"
Hiện ra trước tấm kính lớn, là một chú chó Samoyed đội mũ cao bồi, đeo kính mát gọng to, khăn lụa đỏ cột quanh cực giống một chàng cao bồi phương Tây ngơ ngác ngồi bẹp dưới đất.
"Này gọi là cải trang hiểu không!"
Thanh Phượng cũng giống thế một thân đồ tây quần thì mặc quần jean gợi cảm POSE* tư thế bãi biển, sờ đầu con cún.
(*) đứng dáng người mẫu.
"Sao tớ cứ có cảm giác cậu đang đùa giỡn tớ."
"Sói đuôi to, đáp đúng!"
Thanh Phượng chợt khẽ cười.
"Alice Carano!"
Tiếng gầm của tuyết lang lần nữa vang khắp phòng, Mạc Tri Thu bình tĩnh ngồi trên sô pha nhún vai, khóe miệng hơi lộ ra nụ cười.
Từ lúc Cảnh Lang chào đời đến nay, nếu hỏi thời điểm nào là chật vật nhất, vậy thì không lúc nào bằng được giờ phút này. Bị làm con Samoyed cho người ta thưởng thức như xem khỉ vậy, tức giận tích tụ trong lồng ngực không có chỗ xả, hết lần này đến lần khác lại không thể làm gì được. Dù sao ăn mặc như cún ra ngoài hành động, tổng so với bị xem là sói loài động vật nguy hiểm sẽ bị trực tiếp đưa đến vườn thú thì vẫn tốt hơn nhiều. Điều làm cô không thể nhịn nhất, chính là cách ăn mặc của Thanh Phượng cho cô, lại rất hay thuận lợi lẫn vào được bệnh việc thăm Lục Hồng, thật sự là sở thích đáng ghét của Thanh Phượng.
Lúc xe đến bệnh viện De Saint, Cảnh Lang không đợi kịp nhảy xuống, chạy chậm về hướng cửa. Bỗng có tiếng huýt sáo,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-hong-mao-va-dai-hoi-lang-co-be-quang-khan-do/1502497/chuong-93.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.