Vận mệnh là gì? Mới ngày hôm trước, Cảnh Lang còn chưa từng nghĩ tới vấn đề này. Nhưng ngày hôm sau, cô bắt đầu tin tưởng có một sức mạnh bóng đêm không thể nhìn thấy đang nắm giữ quỹ tích của chúng sinh, ngay cả yêu tộc cũng không may mắn tránh khỏi.
"Sói đuôi to, muốn ăn táo không?"
Trái táo màu đỏ vận động qua lại trên tay Thanh Phượng. Ánh mắt rơi vào một góc xó xỉnh nào đó, trong mắt tràn đầy khôi hài. Còn bản thân cô thì nhàn nhã thoải mái bắt chéo hai chên trên xích đu.
Trong một góc căn phòng u ám, một đoàn lông nhung màu trắng nào đó đang nằm sấp trên sàn nhà. Loáng thoáng trông như một con chó Samoyed.
"Cảnh Lang, lúc bé sao tớ không phát hiện da lông của cậu tốt như vậy nhỉ, thật muốn lột ra làm bộ áo choàng dài bằng lông sói."
Lúc nói chuyện Thanh Phượng cố ý cao giọng. Nhưng mà, vẫn không có hồi đáp.
"Xì~"
Thanh Phượng mất kiên nhẫn đứng dậy, chân trần đạp trên sàn nhà, hướng đoàn màu trắng đi tới.
"Cậu rốt cuộc muốn sa sút tới chừng nào đây?"
Lông mày Thanh Phượng nhướng lên, trong con ngươi ẩn ẩn tức giận. Một tay chống nạnh, cúi đầu nhìn chằm chằm dưới chân mình.
"Cho tớ yên tĩnh một lúc được không?"
Tiếng sột soạt vang lên, đoàn 'màu trắng' gần như rụt người lại.
"Thiệt ngại, không thể được. Còn nữa, tớ muốn đổi lại lời nói sai vừa rồi với cậu, phải là một con sói nhát gan khiếp nhược mới đúng cậu cứ tiếp tục hèn nhát cho tớ đi!"
Trong khẩu khí Thanh Phượng không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-hong-mao-va-dai-hoi-lang-co-be-quang-khan-do/1502494/chuong-90.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.