"Tôi sẽ không theo cô đi đâu hết!"
Lục Hồng ngẩng đầu lên, nét mặt kiên quyết, châm cho tâm Dương Mỹ Linh đau nhói thật sâu.
"Hồng Hồng, em biết không? Những năm qua niềm tin duy nhất chống đỡ để giúp chị tiếp tục sống chính là em, nửa đêm những khi bừng tỉnh khỏi cơn mộng, trong giấc mộng của chị đều xuất hiện mỗi một cái mi nhăn mày cười của em."
Dương Mỹ Linh ném ly rượu trong tay, từng bước từng bước hướng đến gần Lục Hồng. Lục Hồng kéo thân thể Cảnh Lang, không ngừng lui về sau.
"Đừng có tới đây! Cô rốt cuộc đã làm gì Cảnh Lang?"
Lục Hồng dùng sức lay Cảnh Lang,
"Trong mắt em chỉ có cô ta thôi sao?"
Vẻ mặt Dương Mỹ Linh tổn thương dừng bước,
"Chẳng qua chỉ là thuốc ngủ bình thường."
Dương Mỹ Linh nhoẻn miệng, cười rộ. Chỉ có điều nụ cười kia bốc lên mà muốn ngấm vào người,
"Để cho chúng tôi rời khỏi đây!"
Nghe được chỉ là thuốc ngủ, Lục Hồng hơi thở phào nhẹ nhõm.
"Chỉ có điều liều lượng đủ để quật ngã một con voi."
Dương Mỹ Linh thong thả nói, tim Lục Hồng bỗng buộc chặt.
"Cái gì? Cô rốt cuộc muốn làm gì!"
Lục Hồng cảnh giác đứng dậy, ngăn trước người Cảnh Lang.
"Chị sẽ không làm gì cô ta. Từ đầu đến cuối chị chỉ muốn có em thôi."
Dương Mỹ Linh nhìn chằm chằm đôi mắt Lục Hồng như sắp phun ra lửa,
"Tôi biết, cô không phải Nhược Mỹ."
Lục Hồng lạnh lùng nói.
"Hồng Hồng, chị là Nhược Mỹ a! Là Nhược Mỹ của em, bây giờ chị trở lại rồi, sau này sẽ không có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-hong-mao-va-dai-hoi-lang-co-be-quang-khan-do/1502493/chuong-89.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.