Hai tay Lục Hồng nắm chăn thật chặt, hai vai trần trụi khẽ run. Nước mắt bất tri bất giác dọc theo khóe mắt chậm rãi nhỏ xuống.
Tại sạo lại thành ra như vầy chứ? Ông trời ông muốn trêu ngươi tôi đến bao giờ?
Vốn bởi vì gặp gỡ được Cảnh Lang, những ngày trôi qua trong bóng tối cũng gặp được một chút ánh mặt trời. Nhưng hôm nay cô còn tư cách gì để chạm tay vào ánh mặt trời ấy nữa. Một thân thể ô uế như vậy, ngay cả cô cũng thấy chán ghét bản thân mình, làm sao có thể vấy bẩn Cảnh Lang. Bất luận La Hữu Thiên nói là thật hay giả, cô với Cảnh Lang cũng đã không thể trở về như trước đây được nữa rồi.
Xem như tất cả đều là lời nói dối, thì lòng tự tôn của cô vẫn không cho phép cô gặp lại Cảnh Lang. Chẳng thà từ đây liền cứ như vậy rời xa Cảnh Lang. Đúng vậy, nếu vận mệnh của cô đã như vậy, không bằng cứ thế một người vượt qua phần đời còn lại. Cô sẽ không để La Hữu Thiên lại chạm vào người cô, nhưng cũng sẽ không đi gặp Cảnh Lang. Nếu La Hữu Thiên muốn lợi dụng cô gây tổn thương đến Cảnh Lang, vậy cô sẽ lấy mạng ra đấu với hắn. Cảnh Lang hoàn mỹ như vậy, ôn nhu như vậy, tuyệt không thể vì cô mà bị thương tổn. Lúc này Lục Hồng bừng tỉnh, thì ra cô đã đến mức độ có thể vì Cảnh Lang mà hi sinh.
Đây chính là tình yêu sao? Cảnh Lang, nếu có thể, bây giờ em có biết bao muốn nói với chị: Em
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-hong-mao-va-dai-hoi-lang-co-be-quang-khan-do/1502495/chuong-91.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.