Lục Hồng mơ thấy một giấc mộng, trong giấc mộng có cô cũng có Cảnh Lang, còn có một khuôn mặt nhỏ nhắn không nhìn rõ. Một nhà ba người hòa thuận vui vẻ sống trong một căn nhà lớn. Lục Hồng hạnh phúc tươi cười, trong tiếng cười sung sướng, bỗng bốn phía tối sầm lại. Cảnh Lang không thấy nữa, đứa nhỏ cũng không thấy, mặt mũi La Hữu Thiên dữ tợn cười cường điệu, khiến cô như rơi vào hố băng.
"Đưa thuốc cho cô ta uống, cô liền sẽ nhìn thấy bộ mặt thật của cô ta!"
Lời đe dọa vang lên bên tai, Lục Hồng không kềm được để hai tay ra sau lưng, bước chân lui về sau.
"Hãy đưa thuốc cho cô ta uống!"
Bóng người La Hữu Thiên từng bước ép sát, mặt đất sau lưng Lục Hồng bỗng nhiên nứt làm đôi, biến thành vách đá, cô bước chân không vững, ngã xuống. Thân người rơi xuống không trung, nghênh đón cô chính là đáy vực sâu tăm tối,
"Cảnh Lang!"
Theo bản năng, cô chợt gọi lớn tiếng.
"Bảo bối, không sao rồi~"
Trong nháy mắt tỉnh lại, đập vào mắt chính là đôi mắt lo lắng của Cảnh Lang.
"Ngoan~ có chị ở đây."
Cảnh Lang một bên sờ trán của cô, một bên nhẹ giọng an ủi.
"Em..."
Lục Hồng ngồi dậy ôm Cảnh Lang,
"Lang, em thật sự rất sợ hãi."
Có thể cảm thấy được thân thể Lục Hồng ở trong ngực run lẩy bẩy, Cảnh Lang cẩn thận vuốt ve sau lưng cho cô.
"Đừng sợ, chỉ là cơn ác mộng thôi."
Hai tay Lục Hồng vẫn còn sợ hãi bao bọc lấy cổ Cảnh Lang.
"Haha, tiểu ngốc nghếch, chỉ là giấc mộng thôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-hong-mao-va-dai-hoi-lang-co-be-quang-khan-do/1502490/chuong-86.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.