Lục Hồng tỉnh lại, mở mắt thấy Cảnh Lang đang yên bình nằm bên cạnh, một tay khoác lên ngang hông. Lông mi thật dài của cô nhẹ nhàng lay động,
"Ưhm."
Cảnh Lang khó chịu hừ một tiếng, tay choàng qua hông Lục Hồng bất giác siết chặt. Lục Hồng ôn nhu cười, đưa tay sờ lên khuôn mặt cô.
Cảnh Lang vô thức bắt lấy cánh tay tác quái trên mặt,
"Bảo bối~ đừng lộn xộn~"
Thân người dựa vào Lục Hồng.
"Lang, sáng rồi, nên dậy đi làm."
Lục Hồng nhẹ giọng nỉ non một câu.
"Huh, không muốn~"
Cảnh Lang giận dỗi kháng nghị như đứa con nít. Lật người, nằm lên người Lục Hồng. Đôi mắt xanh thẳm mở ra, chăn mỏng nhốn nháo, từ trên người tuột xuống. Ánh nắng bên ngoài cửa sổ chiếu một cách tự nhiên lên hai cổ thân thể lõa lồ quấn quít, mơ hồ tản mát ra ánh sáng vàng rực rỡ.
"Nên đi làm."
Lục Hồng cố ý né tránh đôi mắt xanh thẳm dần dần trở nên sâu thẳm, yết ớt nói.
"Bảo bối~ buối sáng có phải nên làm chút vận động có lợi cho sức khỏe không~"
Cảnh Lang nhếch miệng lên, cười xấu xa. Đầu hăng hái cọ một bên Lục Hồng, hít vào vào một hơi thật sâu.
"Bảo bối~ em thật thơm~"
"Lang, đừng phá~ nhột, haha."
Bên miệng Cảnh Lang phả ra hơi thở nóng hổi, kích thích lên da thịt trần trụi của Lục Hồng, có chút thấy ngứa ngáy, khiêu khích tận sâu đáy lòng.
"Nhột hả? A, còn như vầy~"
Ý cười trong đôi mắt Cảnh Lang sâu hơn, nhanh chóng hôn lên một bên cổ của cô.
"A! Đừng nha, nhột quá à!"
Cùng lúc với
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-hong-mao-va-dai-hoi-lang-co-be-quang-khan-do/1502491/chuong-87.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.